TIỂU SỬ1
H̉A THƯỢNG LUẬT SƯ THÍCH ĐỖNG MINH

 

1. THÂN THẾ

Ḥa thượng họ Đỗ, húy Châu Lân, sinh năm Đinh Măo (1927), tại thôn Quan Quang, xă Nhơn Khánh, huyện An Nhơn, tỉnh B́nh Định. Thân phụ là cụ ông Đỗ Hoạch, thân mẫu là cụ bà Trần Thị Tú. Gia đ́nh gồm có năm người con, hai trai, ba gái, ḥa thượng Thích Đỗng Quán thứ ba, ngài thứ tư.

Gia đ́nh ngài đời đời thuần tín Tam bảo. Cha mất sớm, được mẹ chăm lo dạy dỗ. Với bẩm tánh thông minh và hiếu học, năm 11 tuổi ngài thi đậu bằng Yếu Lược, việc này chưa từng xảy ra tại quê ngài, nên đích thân Lư trưởng đến thăm và chúc mừng. Đó là một vinh dự cho gia đ́nh và quê hương ngài lúc bấy giờ.

2. XUẤT GIA HỌC ĐẠO

Vốn có sẵn hạt giống Bồ-đề, túc duyên Phật pháp, năm 13 tuổi, ngài xuất gia với đại sư Chơn Quang - vốn là chú ruột, tại chùa Khánh Vân, thôn Văn Quang, xă Phước Quang, tỉnh B́nh Định. Sau đó, ngài được Ḥa thượng chùa Thiên Hưng đưa vào Phan Rang và trao cho ḥa thượng Huyền Tân chùa Thiền Lâm làm đệ tử với pháp danh Thị Khai, tự Hạnh Huệ, hiệu Đỗng Minh, thuộc ḍng Lâm Tế Chúc Thánh đời thứ 42.

Năm Quư Mùi (1943), ngài thọ Sa-di giới tại Đại giới đàn Thiên Đức - B́nh Định, do Quốc sư Phước Huệ chứng minh.

Năm 19 tuổi (1946), Ḥa thượng được Bổn sư cho thọ Đại giới tại Đại giới đàn chùa Thiên B́nh - B́nh Định. Ngài Huệ Chiếu chùa Thập Tháp làm Đàn đầu Ḥa thượng, với tuổi 19 th́ chưa đủ tuổi theo Luật định nhưng với thiên tư đĩnh đạc ngài được Bổn sư đặc cách và Hội đồng Thập sư hoan hỷ chấp thuận.

Sống trong cảnh nước mất nhà tan, như bao thanh niên khác, ngài đă tham gia Hội Phật giáo cứu quốc tỉnh Ninh Thuận với cương vị Chủ tịch. Tuy lo việc nước nhưng ngài luôn giữ vững sứ mệnh xuất gia học đạo của ḿnh.

Năm 23 tuổi (Canh Dần - 1950), ngài được Bổn sư cho ra tu học tại Tăng học đường Nha Trang, lúc ấy có danh xưng là Tăng học hường Nam phần Trung Việt, đặt tại trường Bồ-đề Nha Trang, do ḥa thượng Thích Thiện Minh làm giám đốc.

Năm 1954, ngài được Ban giám đốc Tăng học đường cử vào Sài G̣n học các nghề y tá, bào chế hóa chất… để bổ sung cho y phương minh, công xảo minh… làm tư lương hành đạo sau này.

Năm 1955, ngài xin ra Huế tham học với các ngài Thích Đôn Hậu, Thích Thiện Siêu, Thích Trí Quang để hoàn tất chương tŕnh Đại học Phật giáo. Trong thời gian này, ngài lưu trú tại chùa Từ Quang.

3. THỜI HÓA ĐẠO

Năm Kỷ Sửu (1949), ngài được Ḥa thượng Bổn sư cử giữ chức Thủ tọa (trụ tŕ) chùa Thiền Lâm - Ninh Thuận.

Năm Canh Dần (1950), khi vào tu học tại Tăng học đường Nha Trang, ngài được Ban giám đốc và đại chúng đề cử giữ chức Thủ chúng để điều hành mọi sinh hoạt của chúng Tăng. V́ thế, Tăng Ni và Phật tử lúc ấy đều gọi ngài là “Thầy Thủ”.

Năm Đinh Dậu (1957), sau khi hoàn tất chương tŕnh Đại học Phật giáo, từ Huế trở về Nha Trang, ngài được Tổng hội Phật giáo Trung phần lúc ấy phân công nghiên cứu, tổ chức thành lập hăng vị trai Lá Bồ-đề để làm kinh tế tự túc cho việc đào tạo Tăng tài. Sau đó hăng này phát triển thêm hai chi nhánh, một tại Sài G̣n, một tại Huế. Nguồn thu nhập tài chánh của ba cơ sở kinh tế này đă giữ một vai tṛ quan trọng trong việc đào tạo Tăng tài lúc bấy giờ. Ngài đă đảm nhiệm chức vụ Giám đốc cơ sở sản xuất này từ lúc thành lập cho đến lúc chuyển thể.

Cũng trong năm này, Tăng học đường Nha Trang và Phật học đường Báo Quốc - Huế hợp lại thành Phật học viện Trung phần đặt tại chùa Hải Đức - Nha Trang (thường gọi là Phật học viện Hải Đức Nha Trang), do ḥa thượng Thích Giác Nhiên làm Viện trưởng, ḥa thượng Thích Trí Thủ làm Giám viện và ḥa thượng Thích Thiện Siêu làm Giáo thọ trưởng, ngài được mời giữ chức “Trưởng ban kinh tế tự túc” và làm Giáo thọ giảng dạy thường xuyên tại Viện và các Phật học viện phụ cận trong những năm sau đó.

Năm Quư Măo (1963), ngài là thành viên Ủy ban bảo vệ Phật giáo tại Nha Trang ­­- Khánh Ḥa, cùng với Tăng, Ni và Phật tử vận động tranh đấu, chống lại chính sách kỳ thị và đàn áp tôn giáo của chính quyền Ngô Đ́nh Diệm.

Năm Đinh Mùi (1967), Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất mời ngài giữ chức đại diện miền Khuông Việt, gồm các tỉnh Cao nguyên Trung phần.

Năm Mậu Thân (1968), ngài giữ chức Vụ trưởng Phật học vụ thuộc Tổng vụ Giáo dục Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất, điều phối và chăm sóc các Phật học viện toàn miền Nam lúc bấy giờ, cũng trong năm này Phật học viện Hải Đức Nha Trang khai Đại giới đàn lần thứ hai, ngài được cử làm Chánh chủ khảo.

Năm Canh Tuất (1970), Phật học viện Hải Đức - Nha Trang mở lớp chuyên khoa Phật học, ngài được mời giữ chức Giám học, lo đôn đốc việc tu học của Tăng Ni sinh.

Ngày 19 tháng 9 năm Quư Sửu (1973), ngài cùng với Trưởng lăo ḥa thượng Thích Trí Thủ mở Đại giới đàn Phước Huệ cho Tăng Ni từ Quảng Trị trở vào Nam thọ giới - đây là giới đàn lớn nhất. Hội đồng Thập sư được cung thỉnh từ Trung vô Nam và Đại lăo ḥa thượng Thích Phúc Hộ làm Đàn đầu Ḥa thượng.

Năm Giáp Dần (1974), Viện Cao đẳng Phật học Hải Đức - Nha Trang thành lập, do ḥa thượng Thích Thiện Siêu làm Viện trưởng, ngài giữ chức Phó viện trưởng điều hành, theo dơi chăm sóc mọi sinh hoạt của Viện.

Từ ngày thành lập Phật học viện đến Viện Cao đẳng, ngài và Ḥa thượng Thích Trừng San là hai trợ lư đắc lực cho ḥa thượng Giám viện Thích Trí Thủ.

Đầu năm Mậu Ngọ (1978), ngài vào Sài G̣n dự tang lễ đức Phó Tăng thống GHPGVNTN, trên đường về th́ ngài mắc nạn, rồi bị giam giữ tại Nha Trang gần hai năm. Đây là một khổ duyên giúp cho ngài tăng trưởng nhẫn nhục Ba-la-mật… Trong thời gian này, ngài đă chú tâm tu niệm và dịch thuộc ḷng bộ Tỳ-ni nhật dụng thiết yếu (gồm 4 quyển) ra văn vần.

Năm Tân Dậu (1981), Giáo hội Phật giáo Việt Nam thành lập, ngài được mời làm Đại biểu tham dự Đại hội Phật giáo tại thủ đô Hà Nội.

Năm 1982 và năm 1983, ngài an cư và dạy Luật tại tu viện Quảng Hương Già-lam và Trường cao cấp Phật học Vạn Hạnh. Và ngài được mời làm Thành viên Ban Giáo dục Tăng Ni Trung ương trong suốt 4 nhiệm kỳ.

Năm 1990, trường Cơ bản Phật học tỉnh Khánh Ḥa thành lập, ngài được cung thỉnh giữ chức Giáo thọ trưởng và giảng dạy cho trường.

Năm 1991, Phân viện Nghiên cứu Phật học Hà Nội mời ngài vào Hội đồng phiên dịch Luật tạng Phật giáo Việt Nam.

Từ năm 1993 đến 2001, ngài được cung thỉnh làm Tuyên luật sư cho các Đại giới đàn Trí Thủ I (1993), II (1997) và III (2001) tại chùa Long Sơn, Nha Trang - Khánh Ḥa.

Năm Ất Hợi (1995), được sự tài trợ của ḥa thượng Thích Tịnh Hạnh ở Đài Loan, ngài tổ chức một lớp đào tạo phiên dịch cho Tăng, Ni. Sau đó, tiếp tục hướng dẫn Tăng Ni, Cư sĩ dịch được nhiều bộ kinh trong tạng Đại Chánh Tân Tu, đồng thời ngài chứng nghĩa tất cả các bản dịch.

Năm Bính Tư (1996), ngài được cung thỉnh làm Tuyên luật sư cho Đại giới đàn Thiện Ḥa tại Đại Tùng Lâm tỉnh Bà Rịa - Vũng Tàu.

Năm Đinh Sửu (1997), ngài được Giáo hội Phật giáo Việt Nam tấn phong Ḥa thượng và suy tôn vào Hội đồng Chứng minh Trung ương Giáo hội Phật giáo Việt Nam.

Năm Tân Tỵ (2001), trong Đại hội nhiệm kỳ III, Ban trị sự Tỉnh hội Phật giáo Khánh Ḥa cung thỉnh ngài làm Chứng minh và cố vấn cho Tỉnh hội, đồng thời thỉnh ngài làm cố vấn cho Ban Tăng sự và Ban giáo dục Tăng Ni của Tỉnh hội.

Năm Nhâm Ngọ (2002), được sự hỗ trợ của các pháp hữu ở hải ngoại, ngài vận động thành lập Ban phiên dịch Pháp tạng Phật giáo Việt Nam và giữ trách nhiệm Trưởng ban. Từ đó đến nay đă dịch được nhiều kinh sách và lưu hành rộng răi cả trong nước lẫn ngoài nước.

Năm Quư Mùi (2003), Viện Nghiên cứu Phật học Việt Nam mời ngài giữ chức Phó Viện trưởng.

4. PHIÊN DỊCH LUẬT TẠNG

V́ bản hoài sách tấn Tăng, Ni nghiêm tŕ giới luật, thể hiện đạo phong Trưởng tử Như Lai, phụng sự đạo pháp nên từ lâu ngài đă dụng công nghiên cứu Luật tạng và từ năm 1978 đến nay, ngài đă phiên dịch những bộ quảng luật thuộc hệ thống Luật tạng thuộc Đại Chánh Tân Tu - Đại Tạng Kinh như:

1. Tứ phần luật (60 quyển) Hán dịch: Diêu Tần - Phật-đà-da-xá và Trúc Phật Niệm, Đại Chánh 22n1428.

2. Di-sa-tắc bộ ḥa hê ngũ phần luật (30 quyển) Hán dịch: Lưu Tống - Phật-đà-thập cùng Trúc Đạo Sinh, Đại Chánh 22n1421.

3. Căn bản thuyết nhất thiết hữu bộ tỳ-nại-da (50 quyển) Hán dịch: Đường - Nghĩa Tịnh, Đại Chánh 23n1442.

4. Căn bản thuyết nhất thiết hữu bộ Bí-sô-ni tỳ-nại-da (20 quyển) Hán dịch: Đường - Nghĩa Tịnh, Đại Chánh 23n1443.

Ngoài ra, ngài c̣n dịch các bộ:

- Trùng trị tỳ-ni sự nghĩa tập yếu (19 quyển, bản Biệt hành), Sa-môn Trí Húc biên soạn.

- Tỳ-kheo giới bổn sớ nghĩa (02 quyển, bản Biệt hành), Sa-môn Truyền Nghiêm tập thuật.

Và biên soạn:

- Bộ Luật tiểu (04 quyển) ra văn vần.

- Nghi thức truyền giới.

5. VIÊN TỊCH

Cuộc đời ngài với nhiều sóng gió, đến lúc già mới có phần nhẹ nhàng. Nhưng với nếp sống nghiêm túc, khắc kỷ và tuổi già sức yếu do bao gian nan thời niên thiếu, ngài lâm trọng bệnh. Thân tuy bệnh nhưng tâm ngài luôn an nhiên tự tại, biết ngày về với Phật không c̣n lâu, ngài đă sắp xếp việc phiên dịch, việc sử dụng tịnh tài dùng trị bệnh của ngài c̣n lại, duy tŕ và phát huy giới luật khuyên thị giả cố gắng nối tiếp công việc này. Có lần thị giả hỏi: “Ôn c̣n ǵ dặn ḍ?”, ngài đáp: “Những ǵ cần làm tôi đă làm, có ǵ nữa để dặn ḍ”, từ đó ngài nhiếp tâm niệm Phật.

Ngày 11 tháng 5 Ất Dậu (17-6-2005), ngài yếu dần, bảo thị giả đưa lên giường nằm. Đến 18 giờ 35 phút, ngài an nhiên xả báo thân trong tư thế cát tường.

Trụ thế 79 năm, 60 hạ lạp, cả cuộc đời ngài là một bài học về thân giáo, ngài luôn thể hiện lối sống của một bậc chân tu, thiểu dục tri túc, giới đức tinh nghiêm, gắn liền đời sống của ḿnh với sự nghiệp giáo dục đào tạo Tăng tài. Mặc dù về già, ngài chuyên về dịch thuật nhưng vẫn luôn hướng dẫn và khích lệ đàn hậu bối dịch thuật là cũng nhằm mục đích tu học.

Hôm nay, ngài không c̣n nữa, nhưng tấm gương nghiêm tŕ giới luật, tinh tấn tu hành, tiếp dẫn hậu lai măi măi chiếu tỏa sáng ngời, để đàn hậu tấn noi theo. Chúng con xin nguyện cố gắng hết sức ḿnh để nối tiếp tâm nguyện của ngài trong việc hoàn thành kho Pháp Tạng Phật Giáo Việt Nam.

Nam Mô Tự Lâm Tế Chánh Tông, Tứ Thập Nhị Thế, Ninh Thuận Thiền Lâm Phó Pháp, Khánh Ḥa Long Sơn Hóa Đạo, Huư Thượng Thị Hạ Khai, Tự Hạnh Huệ, Hiệu Đỗng Minh Ḥa Thượng Giác Linh.


 



1 Từ lúc Ḥa thượng cát tường viên tịch, tiểu sử của Hoà thượng được tập thành viết lại có nhiều nhầm lẫn. Nhân dịp kỷ niệm “Đệ ngũ chu niên”, Ban phiên dịch Pháp tạng Phật giáo Việt Nam – 19 tháng 2 Đinh Hợi (2007), Ban biên tập quyết định sửa lại cho hoàn chỉnh, để người sau tiện việc nghiên tầm, tra cứu.