Học xứ thứ hai: Mắng nhiếc
(tiếp theo).
Trong
vấn đề này tướng phạm thế nào ?
Nhiếp tụng chung:
Nghiệp hình
tướng, bệnh năm
Tội và phiền não
loại,
Ác mạ là hậu biên.
Nhiếp tụng riêng:
Thợ gốm và hớt
tóc,
Làm cây tre, đầy
tớ.
Bí-sô khởi ý
hủy ta (mắng nhiếc), đến Bí-sô dòng họ
Bà-la-môn nói như vầy:
- Cụ thọ!
Ngài là dòng họ Bà-la-môn xuất gia, nay chẳng phải là
Sa-môn, chẳng phải là Bà-la-môn. Bí-sô kia khi nghe lời nói
như vậy rồi, tùy theo đó, sanh phiền não, hay không
sanh phiền não, Bí-sô này phạm tội Ác tác.
Bí-sô khởi ý
hủy ta, đến chỗ Bí-sô dòng Sát-đế-lỵ
nói như vầy:
- Cụ thọ!
Ngài là dòng Sát-đế-lỵ xuất gia, nay chẳng
phải sa-môn, chẳng phải Bà-la-môn. Bí-sô kia, khi nghe
lời nói này rồi, tùy theo đó mà phiền muộn hay
không phiền muộn, Bí-sô này phạm tội Ác tác.
Bí-sô khởi ý
hủy ta, đến nơi Bí-sô dòng Bệ-xá nói lời
như vầy:
- Cụ thọ!
Ngài là dòng Bệ-xá xuất gia, nay chẳng phải là Sa-môn,
chẳng phải Bà-la-môn. Bí-sô kia nghe nói như vậy
rồi, tùy theo đó, mà phiền não, hay không sanh phiền
não, Bí-sô này phạm tội Ba-dật-để-ca.
Bí-sô khởi ý
hủy ta, đến chỗ Bí-sô dòng Thú-đạt-la nói
như vầy:
- Cụ thọ!
Ngài là Thú-đạt-la xuất gia, nay không phải là Sa-môn,
không phải là Bà-la-môn. Bí-sô kia khi nghe the lời nói như
vậy rồi, tùy theo đó, sanh phiền não hay không sanh phiền
não, Bí-sô này phạm tội Ba-dật-để-ca.
Bí-sô khởi ý
hủy ta, đến chỗ Bí-sô dòng thợ dệt nói
như vầy:
- Cụ thọ!
Ngài là dòng thợ dệt xuất gia, nay chẳng phải là
Sa-môn, chẳng phải Bà-la-môn. Bí-sô kia khi nghe nói như
vậy rồi, tùy theo đó, mà phiền não, hay không sanh phiền
não, Bí-sô này phạm tội Ba-dật-để-ca.
Bí-sô khởi ý
hủy ta, đến chỗ Bí-sô dòng họ làm nghề
cạo lông nói như vầy:
- Cụ thọ!
Ngài là dòng họ làm nghề cạo lông xuất gia, nay
chẳng phải là Sa-Môn, chẳng phải Bà-la-môn. Bí-sô kia
khi nghe nói như vậy rồi, tùy theo đó, mà phiền
não, hay không phiền não, Bí sô này phạm tội
Ba-dật-để-ca.
Bí sô khởi ý
hủy ta, đến chỗ Bí sô dòng làm nghề thợ may
nói như thế này:
- Cụ thọ!
Ngài là dòng làm nghề thợ may xuất gia, nay chẳng
phải là Sa-môn, chẳng phải Bà-la-môn. Bí-sô kia nghe nói
như vậy rồi, tùy theo đó, sanh phiền não, hay không
sanh phiền não, Bí-sô này phạm tội
Ba-dật-để-ca.
Như vậy cho
đến dòng làm thợ thiết, dòng làm thợ
đồng, dòng làm thợ thuộc da, dòng làm thợ
đồ gốm, dòng làm thợ hớt tóc, dòng làm thợ
điêu khắc, dòng làm thợ mây tre lá, dòng làm đầy
tớ, đều nên nói đầy đủ, chuẩn theo
trên nên biết. Đây là luận về vấn đề
chủng tộc rồi.
Bí-sô khởi ý
hủy ta đến nơi Bí-sô dòng Bà-la-môn nói như
vầy:
- Cụ thọ!
Ngài là dòng Bà-la-môn xuất gia, nay chẳng phải là Sa-môn,
chẳng phải Bà-la-môn. Nay, Ngài nên học các công xảo và
các kỹ thuật, tức là oai nghi, pháp thức của
Bà-la-môn cần có, cách cầm bình tẩy tịnh và lấy
tro đất, đọc tụng quy củ của
tiếng vò, tiếng bồng, sách bốn Bệ-đà, làm
các phương pháp thí hội, thọ hội. Bí-sô kia nghe
nói như vậy rồi, tùy theo đó sanh phiền não, hay
không sanh phiền não, Bí-sô này phạm tội Ác tác.
Bí-sô khởi ý
hủy ta đến chỗ Bí-sô dòng Sát-đế-lợi
nói như vầy:
- Cụ thọ!
Ngài là dòng Sát-đế-lợi xuất gia, nay chẳng
phải là Sa-môn, chẳng phải Bà-la-môn. Nay, Ngài nên học
công xảo và các kỹ thuật của mình, oai nghi pháp
thức của Sát-đế-lợi cần có, như
cỡi voi, ngựa xe, cầm cung tên xoay chuyển, tới
lui, sử dụng các lại cung đàn, đâm chém, bắn
tên tất cả các nghệ thuật. Bí-sô kia nghe như
vậy rồi, tùy theo đó, mà phiền não, hay không
phiền não, Bí-sô này phạm tội Ác tác.
Bí-sô khởi ý
hủy ta, đến chỗ Bí-sô dòng Bệ-xá nói như
vầy:
- Cụ thọ!
Ngài là dòng Bệ-xá xuất gia, nay chẳng phải là Sa-môn,
chẳng phải Bà-la-môn. Nay, Ngài nên học công xảo
của mình. Oai nghi pháp thức của Bệ-xá cần có, như
cầy ruộng, trâu bò, thời vụ v.v… Bí-sô kia khi nghe nói
như vậy, tùy theo đó, mà phiền não, hay không sanh
phiền não, Bí-sô này phạm tội Ba-dật-để-ca.
Bí-sô khởi ý
hủy ta, đến chỗ Bí-sô dòng Thú-đạt-la nói
như vầy:
- Cụ thọ!
Ngài là dòng Thú-đạt-la xuất gia, chẳng phải là
Sa-môn, chẳng phải Bà-la-môn. Nay, Ngài nên học công
xảo của mình. Oai nghi pháp thức của
Thú-đạt-la cần có, như vận chuyển cây
củi, chăn nuôi cầm súc. Bí-sô kia khi nghe nói như
vậy tùy theo đó, mà phiền não, hay không phiền não,
Bí-sô này phạm tội Ba-dật-để-ca.
Bí-sô khởi ý
hủy ta, đến chỗ Bí-sô dòng họ làm thợ
dệt nói như vầy:
- Cụ thọ!
Ngài là dòng họ thợ dệt xuất gia, chẳng
phải là Sa-môn, chẳng phải Bà-la-môn. Nay, Ngài nên học
công xảo của mình như đại điệp,
tiểu điệp, phất lọng, y gai tơ... Bí-sô kia
khi nghe nói như vậy, tùy theo đó, mà phiền não, hay
không phiền não, Bí-sô này phạm tội
Ba-dật-để-ca.
Bí-sô khởi ý
hủy ta, đến chỗ Bí-sô dòng họ dệt lông nói
như vầy:
- Cụ thọ!
Ngài là dòng thợ dệt lông xuất gia, chẳng phải là
Sa-môn, chẳng phải Bà-la-môn. Nay, Ngài nên học công
xảo của mình, như thảm lớn, thảm nhỏ,
hoặc dày, hoặc mỏng, nệm ngồi vuông tròn… Bí-sô
kia khi nghe nói rồi, tùy theo đó, mà phiền não, hay không
phiền não, Bí-sô này phạm tội Ba-dật-để-ca.
Bí-sô
khởi ý hủy ta, đến chỗ Bí-sô dòng họ
thợ may nói như vầy:
- Cụ thọ! Ngài là dòng thợ may
xuất gia, chẳng phải là Sa-môn, chẳng phải
Bà-la-môn. Nay, Ngài nên học công xảo của mình như các
kiểu mão, áo cụt, quần dài, quần cụt, áo dài... Bí-sô kia khi nghe nói như vậy,
tùy theo đó, sanh phiền não, hay không sanh phiền não, Bí-sô
này phạm tội Ba-dật-để-ca.
Bí-sô khởi ý hủy ta, đến
chỗ Bí-sô dòng thợ thiết nói như vầy:
- Cụ thọ! Ngài là dòng thợ
thiết xuất gia, chẳng phải là Sa-môn, chẳng
phải Bà-la-môn. Nay, Ngài nên học công xảo của mình,
như bát thiết lớn nhỏ, kim, da, dụng cụ
cạo tóc, búa, rìu... Bí-sô kia
khi nghe nói như vậy rồi, tùy theo đó, sanh phiền
não, hay không sanh phiền não, Bí-sô này phạm tội
Ba-dật-để-ca.
Bí-sô khởi ý hủy ta, đến
chỗ Bí-sô dòng làm nghề đồng nói như vầy:
- Cụ thọ! Ngài là dòng làm
nghề đồng xuất gia, chẳng phải là Sa-môn,
chẳng phải Bà-la-môn. Nay, Ngài nên học công xảo
của mình, như làm mâm đồng, bình đồng, chuông
đồng... các vật. Bí-sô
kia khi nghe nói như vậy rồi, tùy theo đó, sanh
phiền não, hay không sanh phiền não, Bí-sô này phạm tội
Ba-dật-để-ca.
Bí-sô khởi ý hủy ta, đến
chỗ Bí-sô dòng làm nghề thuộc da nói như vầy:
- Cụ thọ! Ngài là dòng làm
nghề thuộc da xuất gia, chẳng phải là Sa-môn,
chẳng phải Bà-la-môn. Nay, Ngài nên học công xảo của
mình như làm loại giày phú la, giày ống, dép... tất
cả các lại guốc dép. Khi Bí-sô kia nghe nói như vậy, tùy theo đó mà phiền
não, hay không phiền não, Bí-sô này phạm tội
Ba-dật-để-ca.
Bí-sô
khởi ý hủy ta, đến chỗ Bí-sô dòng làm
đồ gốm nói như vầy:
- Cụ thọ! Ngài là dòng làm thợ
gốm xuất gia, chẳng phải là Sa-môn, chẳng
phải Bà-la-môn. Nay, Ngài nên học công xảo của mình
như các lại chậu, lu, bình, ghè... các vật. Khi Bí-sô kia nghe nói như vậy
rồi, tùy theo đó mà phiền não, hay không phiền não,
Bí-sô này phạm tội đồng như trước.
Bí-sô khởi ý hủy ta,
đến chỗ Bí-sô làm nghề thợ hớt tóc nói
như vầy:
- Cụ thọ! Ngài là dòng làm
nghề hớt tóc xuất gia, chẳng phải là Sa-môn,
chẳng phải Bà-la-môn. Nay, Ngài nên học công xảo
của mình, như hớt tóc đủ các kiểu, hớt
móng tay, ráy tai... các việc. Khi Bí-sô kia nghe nói như vậy rồi, tùy theo đó mà
phiền não, hay không sanh phiền não, Bí-sô này phạm tội
đồng như trước.
Bí-sô
khởi ý hủy ta, đến chỗ Bí-sô dòng làm nghề
gỗ nói như vầy:
- Cụ thọ! Ngài là dòng làm
nghề gỗ xuất gia, chẳng phải là Sa-môn,
chẳng phải Bà-la-môn. Nay, Ngài nên học công xảo
của mình, như làm các lại giường, các lại
ghế ngồi, song cửa, sườn nhà các việc. Khi Bí-sô kia nghe nói như vậy
rồi, tùy theo đó mà phiền não, hay không sanh phiền não,
Bí-sô này phạm tội đồng như trước.
Bí-sô
khởi ý hủy ta, đến chỗ Bí-sô dòng làm nghề
mây tre nói như vầy:
- Cụ thọ! Ngài là người
dòng làm nghề mây tre xuất gia, chẳng phải là Sa-môn,
chẳng phải Bà-la-môn. Nay, Ngài nên học công xảo
của mình, như làm rương, làm chiếu, làm quạt,
làm lọng... Khi Bí-sô kia nghe
nói như vậy rồi, tùy theo đó, sanh phiền não hay
không, Bí-sô này phạm tội đồng như
trước.
Bí-sô
khởi ý hủy ta, đến chỗ Bí-sô dòng làm nghề
đầy tớ nói như vầy:
- Cụ thọ! Ngài là người
dòng làm đầy tớ xuất gia, chẳng phải là
Sa-môn, chẳng phải Bà-la-môn. Nay, Ngài nên học công
xảo của mình, như rửa chân, tắm cho
người ta, đấm bóp, phục dịch v.v... Khi Bí-sô kia nghe nói như vậy
rồi, tùy theo đó, sanh phiền não hay không, Bí-sô này
phạm tội đồng như trước.
Đây là luận
về công xả xong.
Bí-sô khởi ý
hủy ta, đến chỗ Bí-sô dòng Bà-la-môn nói như
vầy:
- Cụ thọ!
Ngài là người dòng Bà-la-môn xuất gia, chẳng phải
là Sa-môn, chẳng phải Bà-la-môn. Nay, Ngài nên làm theo sự
nghiệp của mình, nghĩa là thực hiện các ai nghi
pháp thức của Bà-la-môn cần có. Như cầm cái bình
tẩy tịnh v.v... các hạnh nghiệp (như
trước đã nói rõ). Khi Bí-sô kia nghe nói như vậy,
tùy theo đó mà phiền não hay không sanh phiền não. Bí-sô này
Ác tác tội.
Như vậy cho
đến dòng Sát-đế-lợi khiến làm theo hạnh
nghiệp của họ (như trước đã rõ)
phạm tội Ác tác.
Hoặc là
đối với dòng Bệ-xá, Thú-đạt-la và các loài
khác cho đến hạng đầy tớ, khiến làm
theo hạnh nghiệp của họ (chuẩn theo
trước đã nói về các khí cụ của họ).
Bí-sô này phạm tội Ba-dật-để-ca.
Đây luận
nói về công việc đã làm xong.
Bí-sô khởi ý
hủy mạ nhục đến nơi Bí-sô què hai chân nói
như vầy:
- Cụ thọ!
Ngài là người què chân xuất gia, chẳng phải
Sa-môn, chẳng phải Bà-la-môn. Khi Bí-sô kia nghe như
vậy, tùy theo đó, sanh phiền não hay không, Bí-sô này
phạm tội Ba-dật-để-ca.
Như vậy,
cho đến đối với những Bí-sô mắt
chột, mắt mù, gù lưng, câm, ngọng, chống gậy
tướng mạo xấu xí v.v… Khi Bí-sô này đến những
Bí-sô có tướng mạo xấu xí như trên nói, Bí-sô kia
nghe rồi, tùy theo đó, sanh phiền não hay không, Bí-sô này
phạm tội Ba-dật-để-ca.
Đây là luận về hình
tướng xong.
Bí-sô khởi ý
hủy ta, đến nơi Bí-sô có bệnh hoạn nói
như vầy:
- Cụ thọ!
Ngài là người có bệnh hoạn xuất gia, chẳng
phải là Sa-môn, chẳng phải Bà-la-môn. Khi Bí-sô kia nghe nói
như vậy, tùy theo đó, sanh phiền não hay không, Bí-sô này
phạm tội đồng như trước. Cho
đến những vị có ghẻ lở, sói đầu,
các loại bệnh nan y phù thủng…
Bí-sô khởi ý
huỷ ta, đến những Bí-sô có bệnh như trên nói:
- Cụ thọ!
Ngài mang những chứng bệnh nan y xuất gia, chẳng
phải là Sa-môn, chẳng phải Bà-la-môn. Bí-sô kia khi nghe nói
như vậy rồi, tùy theo đó, sanh phiền não hay không,
Bí-sô này phạm tội đồng như trước.
Đây là luận
về bệnh xong.
Thế nào
gọi là tội ?
Nếu Bí-sô
khởi ý huỷ ta, đến chỗ Bí-sô nói như
vầy:
- Cụ thọ!
Ngài phạm Ba-la-thị-ca, chẳng phải là Sa-môn,
chẳng phải Bà-la-môn. Bí-sô kia khi nghe nói như vậy
rồi, tùy theo đó, sanh phiền não hay không, Bí-sô này
phạm tội đồng như trước.
Như vậy,
cho đến nói: Ngài phạm Tăng-già-phạt-thi-sa,
Tốt-thổ-la-để-dã, Ba-dật-để-ca,
Ba-la-đề-đề-xá-ni,
Đột-sắc-ngật-lý-đa, chẳng phải là
Sa-môn, chẳng phải Bà-la-môn. Bí-sô kia nghe như vậy
rồi, tùy theo đó sanh phiền não hay không, Bí-sô này
phạm tội đồng như trước.
Đây là luận
về tội xong.
Thế nào
gọi là phiền não ?
Bí-sô khởi ý
hủy ta, đến chỗ Bí-sô nói như vầy:
- Cụ thọ!
Ngài ưa sân nhuế, chẳng phải Sa-môn, chẳng
phải Bà-la-môn. Khi Bí-sô kia nghe nói như vậy rồi, tùy
theo đó, sanh phiền não hay không, Bí-sô này phạm tội đồng
như trước.
Như vậy,
cho đến nói: Ngài có hận, phú, não, tật, xan,
cuống, siểm, vô tàm quí, ác hạnh, tà kiến, phạm
tội đồng như trước. Như vậy
gọi là phiền não.
Thế nào
gọi là ác mạ ?
Bí-sô khởi ý
hủy ta, đến Bí-sô có các điều bỉ ổi nói
những lời mạ nhục. Bí-sô khi nghe nói như
vầy rồi, phạm tội đồng như
trước.
Trường
hợp không phạm: Một trú xứ có nhiều Bí-sô trùng
tên với nhau. Nếu nói với người kia mà
người kia không hiểu, bảo: Bí-sô chủng loại
như vậy… những trường hợp trên đều
không phạm.
Lại
trường hợp không nữa: Người phạm ban
đầu, hoặc si cuồng tâm loạn, thống não
bức bách.
Học xứ thứ ba: Nói lời ly gián.
Lúc bấy
giờ, đức Phật ở thành Thất-la-phạt,
rừng Thệ-đa, vườn ông Cấp-cô-độc.
Lúc ấy, Lục chúng Bí-sô đối với các Bí-sô nói
lời ly gián. Các Bí-sô cùng nhau oán hận, rất xấu
hổ, ai nấy đều ưu sầu, không an vui trong
nếp sống, phế bỏ việc tụ tập chánh
nghiệp, đọc tụng tư duy. Bao nhiêu tâm niệm
ưu ái với nhau từ lâu bị đỗ vỡ. Các
Bí-sô thiểu dục nghe sự việc như vậy
rồi, tâm sanh hiềm tiện, phát biểu:
- Tại sao các
Bí-sô lại đối với các Bí-sô nói lời ly gián.
Các Bí-sô đem
vấn đề này trình bày đầy đủ với
đức Thế Tôn. Đức Thế Tôn dùng nhân duyên này
tập hợp các Bí-sô. Ngài biết mà vẫn hỏi Lục
chúng Bí-sô :
- Thật sự
các ông có nói lời ly gián hay không?.
Lục chúng
thưa:
- Bạch
Đức Thế Tôn! Sự thật chúng con có nói lời ly
gián.
Đức
Thế Tôn bảo:
- Các ông chẳng
phải là Sa-môn, chẳng phải hạnh tùy thuận; các
ông là những người không thanh tịnh, làm việc
không nên làm, chẳng phải việc làm của người
xuất gia làm.
Đức
Thế Tôn bằng mọi cách quở trách rồi, bảo
các Bí-sô :
- Nếu, các ông
nói lời ly gián là các ông tự làm tổn hại mình và
tổn hại kẻ khác. Các ông nên khéo lắng nghe:
Ngày xưa, có
một con sư tử cái mang thai, sống trong khu rừng
nguy hiểm. Theo lệ, trước khi sanh, sư tử
mẹ, cần tập trung nhiều thịt để dành
ăn. Vì nhu cầu tập trung thịt nên con sư tử
tìm đến chỗ đàn bò và rình rập đi theo sau.
Khi ấy, có một con bò cái vừa mới sanh một con bê
con. Nhằm mục đích bảo vệ con của mình, nên
con bò đó cùng con đi sau bầy bò. Con sư tử giết
con bò cái mang về rừng Nguy hiểm, nơi nó ở.
Thế là con bê con vì ham sữa nên lẻo đẻo đi
theo thây chết của con bò mẹ đến nơi
chỗ ở của con sư tử. Con sư tử
thấy vậy có ý nghĩ: “Con bê con này ta nay cũng bắt
giết luôn”. Sau đó, sư tử lại nghĩ: “Con bê
con này ta không cần giết. Ta để nó sống, sau này
nó vui chơi với con của ta”.
Sau khi con sư
tử sanh con, con bê con cùng với con của con sư tử
được nuôi chung bằng một vú sữa của con
sư tử mẹ. Cả hai cùng khôn lớn. Thời gian
sau, con sư tử mẹ lâm bệnh, gần đến lúc
chết, nó kêu con bê con và con của nó đến khuyên
dạy:
- Này, hai
đứa con! Hai đứa con cùng được nuôi
bằng một vú sữa của mẹ. Tình thương
của mẹ đối với hai con như nhau, không
hề có sự sai khác. Hai đứa con trở thành anh em
với nhau. Hai đứa con nên biết người
thế gian hay làm việc ly gián. Họ dùng lời siểm
khúc hợp tác, cấu kết để làm cho cả cõi
Thiệm-bộ này ly gián. Sau khi mẹ trút hơi thở
cuối cùng, hai đứa con cần cẩn thận, cân
nhắc từng lời nói của ta, đừng vội
nghe theo một cách dễ dàng để rồi chuốc
lấy sự nguy hiểm!
Dứt lời,
sư tử mẹ trút hơi thở cuối cùng.
Đức
Phật gọi các Bí-sô và nói:
- Này các Bí-sô các
pháp thường là vậy.
Ngài nói kệ:
Tích tụ đều tiêu
tán.
Tung càng cao, rớt
nặng.
Hợp hội rồi
biệt ly
Có thân đều phải
chết.
Sau khi sư
tử mẹ qua đời con của nó, khéo đánh bắt
hưu nai. Thịt nóng, máu nóng của thú bắt
được đã nuôi lớn sư tử rất nhanh.
Còn con bò con kia thì nương vào sức mạnh của
sư tử bảo vệ bò có khu vực cỏ tốt, tha
hồ ăn uống thỏa thuê, bò khỏe mạnh,
lớn nhanh.
Khi
ấy có một con Dã can già tuổi, thường đi theo
con sư tử để kiếm ăn dư thừa.
Mỗi khi con sư tử ăn thức ăn tươi
sống rồi, liền trở về chỗ ở
để cùng con đại ngưu vui chơi. Những
thịt tươi sống của cầm thú còn thừa,
con Dã can tận hưởng.
Một hôm nọ, con dã can già nảy
ra ý nghĩ: “Ta thử xem con sư tử vương này
cư trú nơi rừng nào”. Thế là, con Dã can đi theo sau
con sư tử. Nó nhìn thấy sư tử và một khu
rừng rồi cùng vui chơi với con Ngưu
vương. Trông cảnh này nó nghĩ bụng: “Hai con
vật này sẽ vào trong bụng của ta. Nay, ta cần
đánh đòn ly gián để chúng tự giết nhau,
rồi ta thụ hưởng.
Bữa nọ, con Dã can đợi
sư tử ra đi, đến bên Ngưu vương
đứng xũ tai. Pháp của nhà vua, người nhỏ
kêu người lớn bằng cậu, người lớn
gọi người nhỏ bằng cháu. Con bò thấy con Dã
can lớn tuổi, chào và hỏi thăm:
- Chào cậu! Cậu có bị gió nóng
thổi, thân hình khốn khổ nên tai bị xũ xuống
phải chăng ?!
Dã
can trả lời:
- Này cháu! Không phải chỉ bị
gió nóng thổi làm khổ sở thân thể ta mà lại còn
có tin tức nóng bỏng như lửa đốt.
Ngưu
vương hỏi:
- Tin tức gì vậy ?
Dã
can trả lời:
- Cậu nghe con sư tử nói
như vầy: “Ta nuôi con bò như để dành thịt, khi
nào ta không tìm được thịt, ta sẽ giết nó
để ăn !”
Con
bò liền trả lời:
- Thưa cậu! Cậu đừng
nói lời ấy. Mẹ của tôi khi lâm chung đã di chúc
cho chúng tôi Rằng: “Hai đứa con cùng được
nuôi bằng một vú sữa của mẹ. Tình
thương của mẹ đối với hai con như
nhau, không hề có sự sai khác. Hai đứa con trở
thành anh em với nhau. Hai đứa con nên biết:
Người đời thường hay ly gián. Họ dùng
lời siểm khúc, hợp tác, kết cấu làm cho cả
cõi Thiệm-bộ này ly gián. Sau khi mẹ trút hơi thở
cuối cùng, hai đứa con cần cẩn thận, cân
nhắc từng lời nói của người ta,
đừng vội nghe theo một cách dễ dàng, để
rồi chuốc lấy sự nguy hiểm!”.
Dã can trả
lời:
- Cháu phải nhận
lấy cái chết một ngày không xa. Cậu muốn nói
điều lợi ích mà cháu lại không nghe!
Con bò hỏi:
- Dựa và
hiện tượng thế nào mà cậu biết con sư
tử khi ấy sẽ giết cháu ?!
Con Dã can trả
lời:
- Này, cháu! Khi nào
con sư tử từ trong hang bước ra, với thân thể
vậm vỡ, gầm, hét, rống ba tiếng, xoay ngó
bốn phía. Theo thứ tự như vậy rồi
bước đến trước cháu. Chính lúc ấy là lúc
sư tử muốn giết cháu.
Dã can nói như
vậy rồi, liền bỏ con bò mà đi. Dã can lại
đến bên con sư tử đứng xũ tai. Sư
tử thấy hỏi:
- Chào cậu!
Cậu có bị gió nóng thổi, khiến cơ thể
khốn khổ, tai bị xũ xuống phải chăng?!
Dã can trả
lời:
- Này cháu! Cậu,
không phải chỉ bị gió nóng thổi và cơ thể mà
lại có nghe lời nói ác, tai hại đồng như
lửa đốt.
Sư tử
hỏi:
- Lời nói ác
ấy thế nào, thưa cậu!
Dã can tỏ
vẻ buồn, nói:
- Này, cháu! Cậu
nghe Ngưu vương nói thế này: “Con sư tử này là
kẻ thù của ta, vì trước đây mẹ nó giết
mẹ ta! Nay, ta phải đâm thủng bụng nó bằng
sừng nhọn của ta”.
Con sư tử
vừa nghe liền nói:
- Thưa cậu!
Cậu đừng nói lời ấy. Mẹ của chúng tôi
khi gần trút hơi thở cuối cùng, nói với chúng tôi
rằng: “Hai đứa con cùng nuôi bằng một vú sữa
của mẹ. Tình thương của mẹ đối
với hai đứa con như nhau, không hề có sự sai
khác. Hai đứa con trở thành anh em với nhau. Hai
đưa con nên biết: Người đời hay ly gián.
Họ dùng lời siểm khúc hợp tác, cấu kết làm
cho cả cõi Thiệm-bộ này ly gián. Sau khi mẹ trút
hơi thở cuối cùng, hai đứa con cần phải
cẩn thận, cân nhắc kỹ lời nói của
người ta, đừng vội nghe the một cách dễ
dàng, để rồi chuốc lấy sự nguy hiểm!”.
Dã can trả
lời:
- Cháu phải
nhận lấy cái chết một ngày không xa. Cậu
muốn trình bày việc lợi ích mà cháu lại không nghe !
Sư tử
lại trả hỏi:
- Cậu dựa
và hiện tượng nào để biết khi ấy bò
sẽ giết cháu ?!
Dã can trả
lời:
- Này, cháu ! khi nào Ngưu
vương từ trong hang bước ra, thân thể rung
động, rống lên tiếng rống, rồi lấy
móng chân cào xuống đất. Bò hành động theo
thứ tự như vậy, rồi đi đến
trước cháu. Chính lúc ấy lúc bò muốn giết cháu.
Dã can nói như
vậy rồi, bỏ đi.
- Này, các Bí-sô:
Ngưu vương cùng với sư tử, mỗi lần
ra khỏi hang, thường có những động tác
như vậy, mà đều không hề có một dự tính
gây một tội lỗi nào.
Sau một
thời gian, sư tử ra khỏi hang, với thân thể
vậm vỡ gầm, hét, rống ba tiếng, ngó bốn
phía, rồi bước đến trước con bò. Con bò
cũng ra khỏi hang, lay động thân thể, rống
lên tiếng rống, rồi lấy móng chân cào xuống
đất, bước đến trước con sư
tử. Đây là việc làm hằng ngày mà không hề
để ý. Nay, trong tâm của hai bên có ý tưởng ly gián
nên mới để ý theo dõi hành động của bên kia.
Con bò thấy con sư tử hiện tướng trạng
như vậy rồi bước đến, bèn nghĩ là
nó muốn giết mình. Con sư tử thấy con bò
hiện tướng trạng, như vậy rồi
bước đến, bèn cũng có ý nghĩ là nó giết
mình. Con sư tử liền lấy cái móng nhọn “đóp”
phía sau cổ họng con bò, con bò cũng dùng cái sừng
đâm vào bụng con sư tử. Trong giây lát cả hai
đều bỏ mạng. Khi ấy có chư thiên từ
trên hư không nói bài kệ:
Nếu nghe lời kẻ ác
Ắt không việc hiền thiện
Sư tử, bò thương nhau
Dã can xúi đấu chết.
Này, các Bí-sô !
Đây là loài Bàng sanh, do nghe lời ly gián, không nghe lời bà
mẹ dặn, đến nỗi phải giết nhau,
huống là đối với người mà nói lời ly
gián. Do vậy, các ông không nên đối với người
làm việc ly gián. Đây là duyên khởi nhưng chưa
chế Học xứ.
Lúc bấy
giờ, đức Thế Tôn lại bảo các Bí-sô :
- Này, các Bí-sô ! Các
ông nên chăm chú nghe:
Xưa kia trong khu
rừng Đại hiểm có một con sư tử mẹ
và một con cọp mẹ, mỗi con đều có nuôi
một đứa con. Hai con thú trên cùng ở trong khu rừng
này mà không gặp nhau. Một hôm nọ, con sư tử
mẹ đi ra ngoài tìm thức ăn. Khi ấy, con của
sư tử đi dạo chơi trong rừng, bất
ngờ đi đến chỗ ở của con hổ.
Hổ mẹ từ xa thấy con sư tử con bèn
nghĩ: “Ta sẽ giết con vật bé này để làm
thức ăn”. Nhưng rồi nó lại nghĩ: “Không nên
giết, sẽ để con của ta, làm bạn với nó,
cùng nhau vui chơi”.
Lúc ấy, con
sư tử con vì sự đói bức bách, nên đến
chỗ con hổ cùng bú sữa.
Sau đó, con
sư tử mẹ trở về trú xứ của mình, không
thấy sư tử con, đi tìm kiếm khắp núi non,
lại thấy con của mình đang bú sữa bên con
hổ. Trông thấy con sư tử đến, con hổ
mẹ muốn bỏ chạy. Con sư tử liền kêu
nói:
- Này, chị em
đừng nên chạy, chị em đối với con
của tôi có lòng lân mẫn. Nay, tôi với chị em hãy cùng
ở một chỗ. Khi tôi đi ra ngoài thì chị trông nom
hai đứa con. Khi chị đi tìm thức ăn thì tôi
chăm sóc hai đứa nó. Chia bùi xẻ ngọt, hài hòa
chung sống nhau, đó là điều tốt đẹp!
Hai bên bàn bạc
trù tính mọi việc xong, bèn cùng sống chung. Việc làm
trước tiên là đặt tên cho hai con thú con. Sư
tử con được đặt tên là Thiện Nha,
cọp con được đặt tên Thiện Bác. Cả
hai đều được nuôi dưỡng như nhau,
dần dần trưởng thành. Sau một thời gian lâu,
cả hai con thú mẹ đều nghĩ đến
chuyện sau khi mình qua đời nên kêu hai con thú con
đến dặn:
- Này, hai
đứa con! Hai đứa con đều được
nuôi bởi một vú sữa như nhau. Tình thương
của hai mẹ đối với hai con không có sự sai
khác. Hai đứa con là hai anh em với nhau. Hai đứa
con nên biết: “Bọn người ly gián đầy
nhẫy giữa thế gian này. Sau khi hai mẹ qua
đời, hai con cần cẩn thận, cân nhắc
lời nói của người khác, không nên nghe theo một
cách dễ dàng”. Hai con thú mẹ nói như vậy rồi, sau
đó mạng chung.
Này, các Bí-sô ! Các
pháp thường là như vậy. - Nói bài tụng như
trước.
Sau khi hai con thú
mẹ qua đời, sư tử con đi ra ngoài liền
tìm được thức ăn; ăn no bằng thịt
tươi sống rồi về lại rừng. Còn,
hổ con khi đi ra ngoài thì phải thời gian lâu mới
về. Hôm nọ, hổ con đi ra ngoài tìm thức ăn.
Nó ăn thức ăn bữa trước còn lại nên quay
trở về rất mau. Sư tử con thấy vậy
lấy làm lạ hỏi:
- Mỗi lần
ông anh em đi tìm thức ăn mất nhiều thời gian
mới về, tại sao nay về nhanh thế ?
Hổ con trả
lời:
- Tôi ăn
thức ăn, bữa trước còn dư cất lại,
nên về mau.
Sư tử
hỏi:
- Như vậy
là ông bạn ăn thịt hôi thúi à!
Hổ con trả
lời:
- Chính vậy!
- Sư tử con
nói: mỗi lần đi ra ngoài, tôi đều lấy
được thức ăn hưu nai tươi sống
rất tốt. Với thức ăn ngon bổ như
vậy, tôi ăn xong rồi trở về. Những thứ
còn thừa tôi không thèm ngó lại.
Hổ con thủ
phận nói:
- Dòng họ
người anh em có một sức mạnh phi
thường, mới có được khả năng
để làm như vậy. Chúng tôi không đủ năng
lực nên thường phải ăn thịt cũ dư
thừa.
Sư tử con
nghe, thương tâm nói:
- Nếu, như
vậy thì khi nào tìm thức ăn, cùng đi với tôi.
Thịt mới tươi sống ngon bổ tìm
được chúng ta cùng ăn với nhau.
Sư tử và
hổ trù tính như vậy rồi thường cùng đi
với nhau. Khi chưa cùng đi, có con Dã can già,
thường đi theo sau con sư tử, chực ăn
những thứ dư thừa. Sau khi thấy con hổ cùng
đi với con sư tử, con Dã can sanh ý nghĩ: “Hai con
này, rồi đây, đều sẽ phải vào trong
bụng của ta. Nay ta nên đánh đòn ly gián, khiến cho
nó tự giết nhau”. Con Dã can đợi khi không có con
hổ, đến bên con sư tử, xũ tai,
đứng. Sư tử thấy vậy bèn hỏi:
- Thưa cậu,
cậu bị gió nóng thổi, khiến cho thân thể
khốn khổ, bị xũ tai phải không ?
Dã can trả
lời:
- Này cháu! Đâu phải
chỉ bị gió nóng thổi, khiến cho thân thể
cậu bị khốn khổ mà cậu lại nhận
được nguồn tin, xem ra như lửa đốt.
Sư tử
hỏi vội:
- Cậu nói
như vậy, có nghĩa là gì?!
Dã can trả
lời:
- Cậu nghe con
mãnh hổ nói như vầy: “Khả năng sư tử
nhắm đến chỗ nà thì ở đó phải ăn
cỏ. Mỗi lần như thế, sư tử này
thường bắt ta ăn thịt dư. Nếu có cơ
hội ta sẽ giết nó”.
Sư tử
vừa nghe liền nói:
- Cậu
đừng nói như vậy: “Mẹ của chúng tôi,
trước khi trút hơi thở cuối cùng có dặn dò
chúng tôi rằng: Này, hai đứa con! Hai đứa con cùng
được nuôi bằng một vú sữa như. Tình
thương hai mẹ đối với hai con như nhau.
Hai đứa con là anh em với nhau. Hai đứa con
phải biết rằng: Bọn người ly gián
đầy nhẫy giữa thế gian này. Sau khi hai mẹ
qua đời, hai đứa con cần cẩn thận, cân
nhắc lời nói của kẻ
khác, không nên vội tin”.
Dã can lại nói:
- Này, cháu! Không bao
lâu nữa cháu phải bị giết, cậu muốn nói
việc lợi ích cho cháu mà cháu lại không nghe.
Sư tử
hỏi:
- Cậu dựa
vào hiện tượng nào mà biết hổ sẽ giết
tôi ?
Dã can nói:
- Này, cháu! Khi
hổ ra khỏi hang, khua động thân thể, gầm hét
ba tiếng, quay vòng ngó bốn bên. Lần lượt qua các
động tác như vậy rồi, hổ bước
đến trước cháu, chính là lúc trong tâm của hổ
có ý muốn giết cháu.
Dã can nói như
vậy rồi, bỏ chỗ sư tử đi. Sau đó,
Dã can đến chỗ hổ cũng đứng xũ tai.
Hổ thấy vậy hỏi:
- Thưa cậu!
Cậu bị gió nóng, khiến cho thân thể cậu bị
khổ sở nên cậu đứng xũ tai phải không ?
Dã can trả
lời:
- Này cháu! Cậu
không những bị gió nóng, bức bách thân cậu mà còn
nhận được lời ác, xem ra như lửa
đốt!
Hổ liền
hỏi:
- Tin tức gì
vậy, thưa cậu ?
Dã can trả
lời:
- Này, cháu! Cậu
nghe con sư tử nói như vậy: “Hổ kiếm đâu
ra được thức ăn dư kia! Ta đã cực
khổ tìm kiếm để cho nó ăn. Nếu, có cơ
hội, ta sẽ giết nó để làm thức ăn”.
Hổ liền
ngắt lời Dã can, nói:
- Cậu!
Đừng nói như vậy! Mẹ của chúng tôi,
trước khi trút hơi thở cuối cùng, nếu nói
với chúng tôi: “Này, hai đứa con! Hai đứa con cùng
nuôi bằng một vú sữa. Tình thương hai mẹ
với hai con như nhau. Hai đứa con là hai anh em với
nhau. Hai đứa con nên biết: Bọn người ly gián
đầy nhẫy giữa thế gian này. Sau khi hai mẹ
qua đời, hai đứa con phải cẩn thận, cân
nhắc lời nói của kẻ khác, không nên vội tin”.
Dã can lại nói:
- Này, cháu! Không bao
lâu nữa cháu sẽ bị giết, cậu nói việc
lợi ích cho cháu mà cháu lại không nghe!
Hổ hỏi :
- Cậu dựa
và hiện tượng nào mà nói sư tử sẽ giết
tôi ?
Dã can nói:
- Này, cháu! Khi
sư tử ra khỏi hang, với thân hình khẻo mạnh,
nó rống lên ba tiếng, ngó bốn phía, bước
đến trước cháu. Chính lúc ấy, trong tâm của
sư tử muốn giết cháu.
Dã can nói như
vậy rồi bỏ đi.
Này các Bí-sô! Sư
tử cùng với hổ, khi ra khỏi hang thường có
những hành động như vậy, mà không hề có toan
tính một tội lỗi nà.
Sau một
thời gian khác, khi sư tử ra khỏi hang, với thân
hình mạnh khẻo, rống lên ba tiếng, ngó bốn phía,
bước đến trước con hổ. Cùng lúc
ấy, hổ cũng ra khỏi hang, khua động thân
thể gầm hét ba tiếng, quay vòng ngó bốn bên,
bước đến trước con sư tử.
Những động tác này cả hai con thú, xảy ra
hằng ngày mà không hề để ý lẫn nhau. Lần
này, trong tâm của hai chúng nó, có ý tưởng ly gián, cho nên
cả hai đều để ý lẫn nhau. Hổ thấy
sư tử hiện tướng như vậy bước
đến, bèn khởi ý nghĩ: “Sư tử muốn
giết mình”. Sư tử thấy hổ hiện
tướng như vậy bước đến, cũng
khởi ý nghĩ: “Hổ muốn giết mình”. Khi ấy,
sư tử lại suy nghĩ: “Ta có một sức mạnh
vô địch, làm gì có chuyện hổ có thể giết
ta”. Nay ta nên hỏi ngay hổ: Vì lý do gì hổ muốn
giết ta.
Sư
tử liền nói kệ:
Hình dung rất thù
diệu,
Dũng kiện nhiều
sức mạnh
Thiện Bác ngươi
không nên
Ác tâm đến hại
ta.
Hổ
nghe rồi cũng nói kệ:
Hình dung rất thú
dịêu,
Dũng kiện nhiều
sức mạnh
Thiện Nha ông không nên
Ác tâm đến hại ta
Nói kệ xong,
Thiện Nha hỏi Thiện Bác rằng:
Ai nói với em
rằng:
- Anh có tâm
muốn giết em?!
Thiện Bác
trả lời:
- Ông Dã can già nói
như vậy.
Khi ấy,
Thiện Bác cũng hỏi Thiện Nha:
Ai nói với anh:
- Em có tâm muốn
giết anh ?!
Thiện Nha
cũng nói:
- Lão Dã can nói.
Thiện Nha
liền nói:
- Do tên khốn
nạn này, gây nên việc nguy hại đây. Nếu không
kịp thời tìm hiểu, chúng ta phải giết nhau.
Sư tử
liền kêu Dã can đến, giết chết ngay!
Khi
ấy, chư thiên nói kệ:
Không nên vì lời
người
Vất bỏ tình thân
hữu
Khi nghe lời
người khác
Cẩn thận phải
xét suy
Dã can ở trong hang
Khởi ác tâm ly gián
Cho nên người có trí
Không nên vội tin theo.
Dã can ngu ác này
Ngụy tạ lời giết
nhau
Ly gián tình thân hữu
Giết chết mới an
vui.
Này, các Bí-sô
! Đây là loài Bàng sanh, khi tạo việc ly gián tự
nhận lấy sự mất mạng, huống là
đối với người. Vậy các ông không nên
đối với người làm việc ly gián.
Lúc bấy
giờ, đức Thế Tôn bằng mọi phương
tiện quở trách các Bí-sô
Lục chúng…(nói đầy đủ như
trước) cho đến câu: Ta quán mười
điều lợi, vì các Thanh-văn đệ tử
chế Học xứ này như sau:
“Nếu lại
có Bí-sô cố nói lời ly gián, Ba-dật-để-ca”.
+ Bí-sô nghĩa
như trên. Nơi đây là chỉ có Lục chúng Bí-sô, với
các đồng bọn.
Lời ly gián:
Bí-sô đối với Bí-sô khác cố ý gây ly gián, phạm
tội Ba-dật-để-ca.
Trong vấn
đề này phạm tướng thế nào?
Nhiếp tụng chung:
Nghiệp tướng bệnh có năm
Tội và phiền não loại
Ác mạ là hậu biên.
Nhiếp tụng riêng:
Cho đến dòng ở
tớ
Công xảo việc
đều đồng
Tác nghiệp cũng
như vậy
Trong đó có tạp
loại,
Thợ dệt lông làm kim.
Người thợ
thiết khắc đồng
Thuộc da, dòng đồ
sứ
Cạo tóc và đồ
gỗ,
Cho đến nghề mây
tre
Mười một
loại khác nhau
Đầy tớ hạng
sau cùng.
Nếu Bí-sô khởi ý ly gián
đến chỗ Bí-sô dòng Bà-la-môn nói như vầy:
- Cụ thọ! Có Bí-sô nói: Cụ
thọ là dòng Bà-la-môn xuất gia, chẳng phải Sa-môn,
chẳng phải Bà-la-môn. Nếu nói: Đó là ai ?
Trả lời:
Đó là Bí-sô tên… nói rõ tên thì phạm tội Ác tác. Nói
chủng tộc cũng phạm tội Ác tác. Dòng
Sát-đế-lợi; tội cũng đồng như
đây.
Nếu dòng
Bệ-xá v.v… cho đến đối với nô tỳ, nói
rõ tên, cho đến chủng tộc đều phạm
tội Ba-dật-để-ca. Vấn đề này nói
đầy đủ, như giới huỷ ta (mắng
nhiếc nhục mạ) đã trình bày.
Trường
hợp không phạm là: Người phạm ban đầu,
hoặc si cuồng tâm loạn, thống não bức bách.
Học xứ thứ bốn: phát khởi
lại…
Lúc bấy
giờ, đức Phật ở thành Thất-la-phạt,
vườn ông Cấp-cô-độc. Vào thời gian nọ,
lúc chúng sáu Bí-sô biết chúng hòa hiệp đã giải
quyết vấn đề tranh cãi như pháp rồi,
lại đối với Yết-ma ấy phát khởi
lại, bằng cách nói:
-Tránh sự
này đã trừ diệt một cách không khéo léo, đoán
sự xấu, cần phải hội họp xem xét lại
để giải quyết vấn đề ấy một
lần nữa, khiến phế
bỏ các thiện phẩm, đọc tụng tư duy.
Bí-sô
thiểu dục bèn sanh hiềm tiện:
- Tại sao
các Bí-sô biết tránh sự ấy đã được chúng
hòa hiệp để giải quyết đúng như pháp
rồi, lại đối vớiYết-ma ấy phát
khởi trở lại… các Bí-sô đem nhơn duyên này
bạch lên đức Phật cặn kẽ vấn
đề xảy ra… cho
đến câu: Ta quán 10 điều lợi, vì các Thanh-văn
đệ tử, chế Học xứ này như sau:
“Nếu,
lại có Bí-sô biết Tăng-già hòa hiệp đã giải
quyết vấn đề tranh cãi ấy như pháp rồi.
Sau, đối với Yết-ma ấy lại phát khởi lại,
Ba-dật-để-ca.”
+Bí-sô: Nghĩa
như trên. Bí-sô ở đây là chỉ cho Lục chúng Bí-sô và
đồng bọn.
Biết: có
nghĩa là mình hiểu rõ lời nói của kẻ khác.
Hòa hiệp:
tức là đồng một mùi vị.
Chúng: đệ
tử của đức Phật. Giải quyết như
pháp: tức là, như pháp, như luật, như lời
dạy của đấng Đại sư.
Tránh: có bốn
lọai: Bình luận tránh, Phi ngôn tránh, Phạm tội tránh,
Tác sự tránh.
Đã giải
quyết: tức là sự việc đã chấm dứt.
Đối với Yết-ma lại phát khởi lại:
khơi động lại, khiến cho sự việc không
chấm dứt.
Trong vấn
đề này, tướng phạm của nó thế nào ?
Bí-sô đối với Bình luận tránh sự, khởi lên ý
tưởng Bình luận tránh sự, biết việc đã
giải quyết xong, khởi ý tưởng đã giải
quyết xong. Hoặc lại sanh nghi, lại phát khởi
trở lại, Ba-dật-để-ca.
Sự việc
chưa giải quyết, khởi ý tưởng đã
giải quyết, nghi, lại phát khởi trở lại,
phạm Đột-sắc-ngật-lý-đa.
Bí-sô đối
với Bình luận tránh sự, khởi ý tưởng phi
ngôn tránh sự, biết việc đã giải quyết xong,
khởi ý tưởng đã giải quyết xong. Hoặc
lại sanh nghi, lại phát khởi trở lại,
Ba-dật-để-ca.
Ngoài ra, các
tội phạm khác đồng như trước. Bí-sô đối
với Bình luận tránh sự, khởi ý tưởng
phạm tội tránh sự, biết vịêc đã giải
quyết xong, khởi ý tưởng đã giải quyết
xong. Hoặc lại sanh nghi, phát khởi trở lại,
Ba-dật-để-ca.
Các tội
phạm khác đồng như trước. Bí-sô đối
với Bình luận tránh sự, việc chẳng đáng
tranh cãi, nghĩ cách để tranh cãi biết việc đã
giải quyết xong, khởi ý tưởng đã giải
quyết xong. Hoặc lại sanh nghi, phạm tội
đồng như trước.
Lấy Bình
luận tránh sự làm đầu, hợp với ba tránh kia,
lập thành bốn câu. Ngoài các tránh làm đầu, phải
biết lọai kết hợp này rộng ra có đến
mười sáu câu được tổng hợp.
Có năm lọai
người riêng biệt, năm loại ấy là:
Người
chủ, Người Yết-ma, Người Dữ dục,
Người nói tự thấy, Người khách.
Người
chủ: đối với tranh sự hiểu rõ từ
đầu đến cuối.
Người làm
Yết-ma: Đối với tránh sự này
Bỉnh-pháp-yết-ma.
Người
Dữ dục: đối với đương thời
gởi ý muốn của họ.
Người nói
tự thấy: khi tác Yết-ma nói họ tự thấy
sự kiện.
Người
khách: đối với tránh sự không hiểu biết gì
cả. Trong năm hạng người này, ba hạng
đầu biết chúng hòa hiệp đối với tránh
sự kia, như pháp trừ hết, lại phát khởi
trở lại, phạm Ba-dật-để-ca.
Hai hạng
người sau đối với hòa hợp đoán sự,
lại phát khởi lại, phạm
Đột-sắc-ngật-lý-đa.
Vấn
đề cú tưởng v.v… như thường lệ nên
biết. Trường hợp không phạm: Người
phạm ban đầu, hoặc si cuồng tâm loạn,
thống não bức bách.
Học xứ
thứ năm:
Nói pháp riêng cho
người nữ quá năm, sáu lời.
Lúc bấy
giờ, đức Phật ở tại thành
Thất-la-phạt, rừng Thệ-đa, vườn
Cấp-cô-độc. Lúc ấy, Cụ thọ Ô-đà-di rành
về môn xem hình tướng. Một hôm nọ, phần
đầu của ngày chấp trì y bát, vào thành
Thất-la-phạt, theo thứ tự khất thực,
đến nơi nhà Cư sĩ Bà-la-môn, thấy một
thiếu phụ hỏi:
- Mẹ chồng
cô thế nào ?
Thiếu phụ
trả lời:
- Mẹ chồng
tôi bạo ác cấp tính như con thỏ bị tên bắn.
Ô-đà-di nói:
- Mẹ chồng
cô đâu có lỗi gì, do bởi hai cái vú sữa và chỗ
ẩn mật có tướng bạo ác. Gọi đó là
Hắc yếm (mụt ruồi) hay Xích yếm, lông xoay quanh.
Tội lỗi do
từ đó. Ô-đà-di nói vậy rồi lấy thức
ăn mà đi. Sau, thời gian khác lại đến nhà
đó, Ô-đà-di hỏi bà mẹ chồng:
- Con dâu mới
cưới của bà, tánh hạnh thế nào ?
Bà mẹ
chồng nói:
- Con dâu mới
cưới của nhà tôi, tánh tình nhác lười, không siêng
năng đối với công việc, xấu ác, ưa sân,
ăn nói thô bạo.
Ô-đà-di nói:
- Người dâu
mới của bà đâu có lỗi gì. (Về hình
tướng xấu nói như trước).
Tội lỗi do
từ đó. Ô-đà-di nói như vậy rồi, lấy
thức ăn ra đi. Rồi một ngày khác, Ô-đà-di vào
thành Thất-la-phạt khất thực theo thứ tự.
Nhơn nói pháp cho một gia đình Cư sĩ Bà-la-môn khác
nghe rồi, hỏi bà mẹ chồng kia:
- Con dâu mới
cưới của bà thế nào ?
Bà mẹ
chồng trả lời:
- Thưa Thánh
giả! Con dâu mới cưới của nhà tôi, hiếu
thuận như con đẻ, hoặc như con gái.
Ô-đà-di nói:
- Chẳng
phải cái đức của cô ta, do khoảng giữa hai
vú sữa của cô ta và chỗ ẩn mật có
tướng lương thiện, gọi đó là
tướng Bỉnh ngư văn tự bàn khuất v.v…
Chính đó là cái đức. Lại một hôm nọ
thấy cô dâu bà ta, Ô-đà-di hỏi:
- Mẹ chồng
cô thế nào ?
Cô ta trả
lời:
- Mẹ chồng
của tôi, như mẹ đẻ hay chị ruột.
Ô-đà-di nói:
- Chẳng
phải cái đức của bà ta mà là do khoảng giữa
hai vú sữa… (như trước).
Ô-đà-di nói
đầy đủ tỷ mỉ về tướng
mạo của bà mẹ chồng rồi cáo lui. Sau một
thời gian, cô dâu và mẹ chồng, nhơn lúc tắm
gội thân thể, xoa chà, lau khô cho nhau, để ý chỗ
ẩn mật của nhau, thấy tướng lương
thiện đúng như lời Tôn giả Ô-đà-di nói. Sau
đó, nhơn một cuộc cãi lộn lời qua tiếng
lại giữa mẹ chồng và nàng dâu, bà mẹ chồng
nói:
- Ngươi dám
nặng lời đối với ta phải không ?
Ngươi không tự biết: Ngươi có ngoại tình
với nam tử khác, ngoài con của ta hay sao ?!
Nàng dâu quả
quyết thề:
- Con xin thề là
con không có điều đó.
Bà mẹ
chồng khẳng định:
- Nếu, mi không
có, tại sao có nam tử khác, biết được
chỗ ẩn của mi là có tướng này, tướng
kia, một cách rõ ràng!
Lúc ấy, trong
thế “chẳng đặng đừng” cô nàng dâu cũng
“phản pháo” với mẹ chồng rằng:
- Thật sự
con không dám xúc phạm chỉ trích mẹ, nhưng mẹ là
đạo gia trưởng cũng đã với
người ngoài giao thông ngoài cha của con. Chính vì thế
mà nam tử biết được ẩn tướng
của mẹ. Con yêu cầu mẹ nên chấm dứt
vấn đề này.
Mẹ chồng
và nàng dâu cùng nhau xin lỗi rồi hỏi với nhau:
- Ai nói với con
biết được ẩn tướng của mẹ ?
Cô dâu nhỏ
nhẹ thưa:
- Thánh giả
Ô-đà-di nói.
Mẹ chồng
cũng tự nói:
- Thánh giả
cũng nói với mẹ về ẩn tương của
con!
Thế là cả
mẹ lẫn con đều cùng cơ hiềm:
- Vì sao
Đại đức lại gây não cho chúng ta ?!
Khi ấy, có
kỳ lão Bí-sô, nhân đi khất thực, tuần tự
đến gia đình ấy, bà mẹ chồng hỏi:
- Ô-đà-di là
người thế nào ?
Vị Bí-sô
trả lời:
- Ô-đà-di là con
của một vị Đại thần, bỏ thế
tục xuất gia thành một Bí-sô trì giới.
Bà gia chủ nói:
- Nếu là Bí-sô
trì giới tại sao biết được chỗ ẩn
của người nữ có tướng này, tướng
kia ?
Bí-sô trả
lời:
- Ngài rành về
tướng số v.v...
Bà gia chủ
bất mãn nói:
- Đâu có
chuyện đem ẩn tướng của người ta
nói cho mọi người biết.
Bí-sô nghe rồi,
trở về chùa, báo cáo với các Bí-sô. Các Bí-sô đem
nhơn duyên này bạch Phật. Đức Phật dạy:
- Do nói pháp nên
mới có lỗi lầm như vậy! Từ nay không nên vì
người nữ thế tục nói pháp.
Do đức
Phật dạy: “Không nên vì người nữ nói pháp”, nên
vào dịp nọ, các Bí-sô vào trong thôn khất thực,
người nữ thưa:
- Yêu cầu Thánh
giả vì con nói pháp.
Các Bí-sô trả
lời:
- Này, chị em!
Thế Tôn không hứa cho phép, vì người nữ nói pháp.
Người
nữ lại nói:
- Ngài không vì con
nói pháp thì cũng không thể vì Ngài cúng thức ăn
được.
Các Bí-sô đem
nhơn duyên này bạch Phật. Đức Phật dạy:
- Này, các Bí-sô! Các
ông nên vì người nữ nói năm câu pháp: Bảo
người nữ rằng:
-“Này các chị
em! Sắc vô thường, thọ, tưởng, hành,
thức cũng vô thường.”
Bí-sô vào thôn
khất thực, người nữ yêu cầu nói pháp. Bí-sô
nói năm câu như trên. Người nữ yêu cầu nói
thêm. Bí-sô nói:
- Đức
Phật không hứa cho nói nhiều.
Người
nữ lại nói:
- Chúng tôi cũng
chỉ thí một ít thức ăn mà thôi.
Các Bí-sô đem
vấn đề này bạch với Phật. Đức
Phật cho phép nói pháp sáu câu: “Nhãn vô thường, nhĩ,
tỷ, thiệt, thân, ý cũng vô thường”. Bí-sô vào thôn
khất thực, nữ nhơn yêu cầu nói pháp. Bí-sô nói
pháp sáu câu như trên. Nữ nhơn yêu cầu nói thêm.
Bí-sô nói:
- Đức
Phật không hứa cho nói thêm.
Nữ nhơn
cũng nói:
- Chúng tôi cũng
chỉ hứa thí một ít thức ăn thôi.
Các Bí-sô lại
đem vấn đề thưa với đức Phật.
Đức
Phật dạy:
- Nếu có nam
tử thì tùy ý nói nhiều, theo yêu cầu.
Bí-sô vào thôn
khất thực, người nữ yêu cầu Bí-sô nói pháp.
Bí-sô bảo phải kêu người nam đến.
Người nữ hỏi:
- Tại sao
phải cần đến trượng phu ?
Bí-sô nói:
- Đức
Thế Tôn chế giới nên đối với nam tử,
vì người nữ nói pháp thì được tùy ý nói
nhiều, theo yêu cầu.
Nữ nhơn
nói:
- Tốt lắm!
Nhưng tôi có người bảo hộ rồi, Ngài
khỏi phải lo ngại. Thế là đủ điều
kiện để Ngài nói nhiều theo yêu cầu.
Nữ nhơn bèn
kêu nam tử đến. Bí-sô nói pháp rồi đi. Khi
ấy, Lục chúng Bí-sô tuần tự khất thực,
đi đến chỗ nữ nhơn nói:
- Chị em
ngồi lại tôi nói pháp cho nghe!
Người
nữ yêu cầu Lục chúng Bí-sô đợi một chút,
để kêu nam tử đến.
Lục chúng Bí-sô
nói:
- Tại sao
phải cần nam tử, chỉ có một con khỉ
lớn, con gà, con chó, con bê, đứa nhỏ là
được.
Lục chúng Bí-sô
vì người nữ nói pháp rồi đi. Sau đó, có
một Bí-sô tuổi già khất thực đến nơi
đó, người nữ yêu cầu nói pháp. Bí-sô bảo kêu
nam tử đến mới nói pháp được.
Người
nữ nói thưa Thánh giả, tại đây có con khỉ
lớn, con gà, con chó, con bê, đứa trẻ, một trong
những thứ này có mặt tức Ngài được phép
nói pháp kia mà!
Bí-sô nói:
-Tôi không thể
đối với những thứ nam tử như thế
mà vì người nữ nói pháp được.
Bí-sô lại
hỏi:
- Ai bảo các
chị em đem những loài đực (nam tử) như
thế thay nam tử để chúng tôi vì các chị em nói
pháp ?
Người
nữ trả lời:
- Thánh giả !
Lục chúng dạy chúng tôi như thế.
Bí-sô lớn
tuổi nói:
- Nếu,
chẳng phải Lục chúng thì không ai có thể làm ác
hạnh đó. Các Bí-sô đem vấn đề này bạch
Phật.
Đức
Phật dạy:
- Nên đối
nam tử có hiểu biết, mới có thể nói pháp.
Do Đức
Thế Tôn dạy: “Vì người nữ nói pháp nên nói
năm, sáu câu”. Khi ấy lục Chúng Bí-sô vì người
nữ nói năm câu lại cố ý nói đến sáu câu, khi
nói sáu câu, lại cố ý nói đến bảy câu.
Bí-sô thấy
như vậy nói:
- Cụ thọ!
Như đức Thế Tôn dạy: “vì người nữ
nói pháp nên nói năm, sáu câu, tại sao Ngài cố ý nói
đến sáu, bảy câu ?”
Lục chúng
trả lời:
- Đâu phải
nói đến sáu, bảy câu để mà được
ăn hành tỏi, uống rượu hay sao ?
Bí-sô thiểu
dục nghe như vậy, sanh hiềm tiện nói:
- Đức
Thế Tôn dạy: “Vì người nữ nói pháp không nên nói
quá năm, sáu câu”. Tại sao Lục chúng Bí-sô lại cố
ý nói đến sáu, bảy câu!
Các ngài đem
nhơn duyên này bạch Phật. Đức Phật lấy
việc này làm nhơn duyên, tập hợp các chúng Bí-sô... cho
đến hỏi Lục chúng:
- Ta chế, vì
người nữ nói pháp, chỉ nên nói năm, sáu câu, các
ông cố tâm nói đến sáu, bảy câu phải không ?
- Lục chúng
Bí-sô xác nhận sự thật là như vậy.
Đức
Phật bằng mọi cách quở trách (nói đầy
đủ như trước) cho đến câu: Nay, ta vì các
Thanh-văn đệ chế Học xứ này như sau:
“Nếu, lại
có Bí-sô vì người nữ nói pháp quá năm, sáu câu, trừ
khi có người nam có trí, Ba-dật-để-ca”.
+ Bí-sô: Nghĩa
như trước. Đối tượng giới này là
Lục chúng Bí-sô và đồng bọn.
Nữ nhơn:
Người có được sự hiểu biết
đối với lời nói tốt, xấu. Không
được quá năm, sáu câu:
Nếu, khi nói
năm câu pháp, cố ý nói đến sáu câu, khi nói sáu câu pháp
lại cố ý nói đến bảy câu.
Pháp: Lời
Phật nói hay lời Thanh-văn nói.
Nói: Là từ
miệng tuyên nói.
Trong đây,
vấn đề tướng phạm thế nào ?
- Bí-sô ở trên
lầu trên dùng năm, sáu câu, vì người nữ nói pháp,
cố tâm nói đến sáu, đến bảy đều
phạm Ba-dật-để-ca.
Nếu, ở
trên gác, vì người nữ nói pháp, rồi đến
lầu dưới hay lầu giữa, người nữ
kia cũng theo đến lầu dưới, yêu cầu
Bí-sô nói pháp.
Bí-sô trả
lời:
- Đã nói
rồi !
Người
nữ lại yêu cầu nói nữa.
Khi ấy, Bí-sô
kia nên dùng năm, sáu câu để nói pháp. Nếu nói
đến sáu, bảy câu, phạm Ba-dật-để-ca.
Như vậy cho
đến lầu dưới, hoặc lại đến
nơi cửa, hoặc trước mái tranh, nói quá,
đều phạm tội Đọa.
Dạy
người nữ tụng, hoặc họ hỏi lại,
hoặc người nữ có trí, chuyển đổi câu
hỏi sau mỗi lần hỏi theo một cách khác thì tùy
theo câu hỏi, trả lời đều không phạm.
Lại không
phạm: Người phạm ban đầu, hoặc si
cuồng tâm loạn, thống não bức bách.
* Học
xứ thứ sáu:
Cùng
người chưa thọ Viên cụ, đọc tụng
đồng một câu
Lúc bấy
giờ, đức Phật ở tại thành Thất-la-phạt
rừng Thệ-đa. Vào thời ấy, Lục chúng Bí-sô
cùng với người chưa thọ Viên cụ,
đồng một câu đọc tụng, làm cho trú xứ
kia ồn ào náo nhiệt, giống như Bà-la-môn tụng các
ngoại luận, như học trò trong một
trường học cùng nhau tập đọc. Đức
Thế Tôn nghe tiếng ồn, hỏi A-nan-đà:
- Tại sao trú
xứ kia ồn, như Bà-la-môn tụng các ngoại
luận, như học trò trong một trường học,
học tập đọc tập thể.
A-nan-đà
bạch Phật:
- Kính bạch
đức Thế Tôn ! Tiếng ồn trong trú xứ đó
là do Lục chúng Bí-sô cùng với người chưa thọViên
cụ, đọc tụng chung một câu, trong chùa âm thanh
cộng hưởng này tạo ra tiếng rền như
Bà-la-môn... đọc tụng.
Đức
Phật hỏi A-nan-đà:
- Lẽ nào, các
Bí-sô cùng với người chưa thọ Viên cụ,
đọc tụng đồng một câu hay sao ?!
A-nan-đà
thưa:
- Bạch
đức Thế Tôn ! Đúng vậy họ cùng câu một
đọc tụng.
Do vậy,
đức Thế Tôn dùng nhơn duyên này... (nói đầy
đủ như trước) cho đến câu: Thế Tôn
hỏi các Bí-sô Lục chúng rằng:
- Thật sự,
các ông có cùng với người chưa thọ Viên cụ,
cùng câu một, đồng đọc tụng hay khộng ?
Lục chúng Bí-sô
xác nhận:
- Kính bạch
đức Thế Tôn! Đúng sự thật như vậy.
Đức
Thế Tôn bằng mọi cách quở trách... cho đến
câu: Nay, Ta vì các đệ tử chế Học xứ này
như sau:
“Nếu lại
có Bí-sô cùng với người chưa thọ Cận viên,
làm giáo thọ pháp cùng với họ đọc tụng chung
một câu Ba-dật-để-ca”.
+ Lại, có Bí-sô:
Tức Lục chúng và đồng bọn.
Người
chưa thọ Viên cụ: Có hai loại Viên cụ: Bí-sô và
Bí-sô-ni.
Ngoài ra gọi là
kẻ chưa Viên cụ.
Cú (câu): có
đồng cú và tiền cú.
Thế nào
gọi là đồng cú ?
- Đồng cú
là vị Viên cụ đọc:
Thế nào
gọi là tiền cú ?
- Tiền cú là
vị thọ Viên cụ đọc “Chư ác mạc tác”, âm
thanh chưa chấm dứt, người chưa thọ Viên
cụ đồng thanh đọc: “Chúng thiện phụng
hành”. Như vậy gọi tiền cú.
Thế nào
gọi là đồng tự ?
- Khi vị Viên
cụ nói chữ: “ác”, người chưa thọ Viên
cụ đồng thanh nói chữ “ác”. Như thế gọi
là đồng tự.
Thế nào
gọi là tiền tự ?
- Khi vị Viên
cụ mới nói chữ “ác”, âm thanh chưa dứt,
người chưa thọ Viên cụ đồng thanh
rập theo chữ: “ác”. Đọc lại lời chưa
kịp dứt như vậy gọi là tiền tự.
Đọc
tụng:
- Tụng là lãnh
thọ. Pháp là pháp của Phật và Thanh-văn nói.
Ba-dật-để-ca: Như trước đã giải.
+ Trong vấn
đề này, tướng phạm thế nào ?
Bí-sô đối
với người chưa thọ Viên cụ, khởi ý
tưởng chưa thọ Viên cụ và nghi cùng đồng
cú, tiền cú đọc tụng, phạm Căn bổn
tội.
Nếu,
đối với người chưa thọ Viên Cụ,
khởi ý tưởng chưa thọ Viên cụ và nghi cùng
đọc tụng đồng hoặc trước một
cú từ, phạm tội Căn bổn.
Nếu,
đối với người chưa thọ Viên cụ mà
tác khởi tưởng thọ Viên cụ và nghi cùng với
họ đọc tụng đồng hay trước
một chữ đối với pháp, phạm Ác tác tội.
Nếu
đối với người thọ Viên cụ mà tác
khởi tưởng chưa thọ Viên cụ và nghi cùng
với họ đọc tụng đồng hay
trước chữ đối với pháp, phạm Ác tác
tội.
Nếu,
đối với người thọ Viên cụ, khởi ý
tưởng thọ Viên cụ không phạm.
Nếu nói
lặp, nói gấp, nói nhanh đều không phạm. Hoặc
khi dạy tụng, vấn đáp đều không phạm.
Lại, không
phạm: Người phạm ban đầu, hoặc si
cuồng tâm loạn, thống não bức bách.
CĂN BẢN THUYẾT
NHẤT THIẾT HỮU BỘ TỲ-NẠI-DA
QUYỂN 26 - (hết).