CĂN BẢN THUYẾT
NHẤT THIẾT HỮU BỘ TỲ-NẠI-DA
QUYỂN
7.
TAM TẠNG PHÁP SƯ
NGHĨA TỊNH PHỤNG CHẾ DỊCH.
Giới thứ ba
phần hai: Học xứ đoạn mạng
người.
Lúc bấy
giờ Bạc-già-phạm ở tại thành
Thất-la-phạt, rừng Thệ-đa vườn ông
Cấp-cô-độc. Thời ấy trong thành này có một
vị Trưởng giả, cưới một
người con gái cùng họ làm vợ. Họ sống
với nhau rất sung sướng, vui vầy thoải mái
và không bao lâu họ sanh được một người
con. Người con vừa mới lớn th́ người
mẹ qua đời, ông cha sau đó, lại lấy vợ
kế. Có dịp ông Trưởng giả bảo với
người vợ kế rằng:
- Ḿnh có
thể đối với người con không phải chính
ḿnh sanh ra mà đồng vui, đồng khổ để
nuôi dưỡng dạy dỗ nó không ?
Người
vợ kế của Trưởng giả trả lời:
- Em có thể làm
được như lời anh nói.
Trải qua
thời gian chưa bao lâu th́ người vợ kế mang
thai. Bà ta lại khởi lên ư niệm ác: “Nếu ta sanh con
sẽ sử dụng đứa bé kia như kẻ tôi
tớ phục vụ ta, không nên để cho nó khởi tâm
kiêu mạng là anh của con ḿnh”. Từ đó bà ta cho em bé
mặc áo xấu, ăn thức ăn dở, lại thêm
đánh đập khổ sở suốt ngày.
Đứa bé
thỏ thẻ với cha rằng:
- Thưa cha!
Cha có biết hay chăng: D́ của con xử tệ với
con, cho con mặc áo xấu, ăn thức ăn dở,
lại thêm đánh đập suốt ngày. Nghiêm khắc
cấm đoán đủ thứ, không c̣n được
sự b́nh thường nữa.
Người
cha bảo với con ḿnh rằng:
- Cha sẽ v́ con khuyên bảo
d́ con không đối xử tệ với con như vậy
nữa.
Ông
Trưởng giả liền nói với vợ kế
rằng:
- Hiền thủ! Trước
đây tôi có đặt vấn đề với ḿnh là nên
cùng khổ, cùng vui để nuôi nấng dạy dỗ
đứa con không phải chính em sanh ra, đó sao? Ḿnh đă
hứa có thể đảm bảo được
điều này. Tại sao nay ḿnh lại không làm đúng
như lời ḿnh đă hứa trước đây ?! Bây
giờ ḿnh đối xử tồi tệ với
đứa bé ấy, cho ăn cơm hẩm mặc áo
xấu lại thêm đánh đập nó, cấm đoán
khắc nghiệt, quá đáng như vậy ?!.
Người
vợ trả lời:
- Em đă dạy dỗ nó
rất chu đáo những mong nó nhiều tiến bộ
hơn người. Em sợ e người đời
họ đàm tiếu đối với em, chứ thật
em không hề có tâm ǵ khác!
Người
chồng bất b́nh nói:
- Ḿnh khỏi phải dạy
nó! Miễn là ḿnh đừng cho nó mặc áo xấu,
đừng cho nó ăn thức ăn dở, đừng
đánh đập nó, đừng gây sự khổ sở
cho nó là được.
Người
vợ miễn cưỡng trả lời:
- Em sẽ không đối
xử với nó như vậy nữa...
Thời gian
không bao lâu, bà ta sanh được một đứa con.
Kể từ đó bà ta bèn đối với đứa con
riêng của ông Trưởng giả bội phần ác
độc, cay nghiệt hơn trước. Đứa bé
ấy lại có được ư nghĩ: “Cha ḿnh không
thể ngăn chặn được d́ ḿnh, nỗi
khổ sở trước đây lại thành gót chân tàn
nhẫn dẫm đạp lên ta. Nay ta có thể bỏ nhà xuất
gia”. Với ư ấy đứa bé liền đến
thưa với cha:
- Thưa cha!
D́ của con đối với con không hề có chút ư
niệm thương con. Tuy cha có ngăn chặn nhưng
ḷng từ mẫn của d́ hoàn toàn không c̣n nữa. Nay con
muốn xuất gia, xin cha chấp thuận cho con việc
này. Chẳng lẽ con phải chịu cam khổ như
vậy cho đến chết hay sao ?!
Trưởng
giả suy nghĩ: “Người vợ kế của ta,
vốn tánh bất nhơn, tuy ta cảnh giác khuyên dạy
nhưng vẫn không sửa đổi chừa bỏ.
Giờ đây, con của ta xuất gia hy vọng tánh
mạng nó được bảo toàn”. Với ư nghĩ
ấy, người cha nói với con rằng:
- Nay cha cho phép
con tùy ư xuất gia.
Được
sự chiếu cố và cho phép của cha, người con
liền đến rừng Thệ-đa, đến
một vị Bí-sô cầu xin xuất gia. Sau khi đồng
ư cho xuất gia, vị Bí-sô kia, trao cho giới Cụ túc và
bảo rằng:
- Cụ thọ!
Phàm người xuất gia có hai chủng nghiệp: Tức
là Thiền và Tụng. Nay tôi chuyên tu về Thiền, Cụ
thọ thích tu nghiệp nào ?
Vị tân Bí-sô
thưa:
- Thưa Ô-ba-đà-da! Con thích
tu theo đọc tụng.
Vị
thầy đáp:
- Tốt lắm! Vậy
Cụ thọ cần phải học Ba Tạng.
Vị tân Bí-sô bèn sanh ư nghĩ: “Giáo pháp Ba
Tạng văn nghĩa sâu rộng, Bổn sư của ta
tâm vui tịnh lự, ai sẽ chỉ dạy ta thấu
triệt được giáo pháp Ba Tạng này ? Ta nay nên xin
phép thầy của ta đến nơi khác cầu học”.
Nghĩ như vậy rồi, đến bạch với
Bổn sư:
- Con muốn đến phương khác
tập học Ba Tạng, xin thầy hoan hỷ hứa
khả!
Vị Bổn sư hoan hỷ nói:
- Tốt
lắm! Tùy ư con, cứ đi.
Thế là vị đệ tử tạm
biệt thầy để đến phương khác, tham
cứu học hỏi Ba Tạng, thông suốt văn
nghĩa, thành một vị đại Pháp sư, lời
lẽ phân minh diễn thuyết vô ngại. Từ sự
tư duy, vị Pháp sư có ư nghĩ này: “Như lời
đức Thế Tôn dạy: Cha mẹ đối với
con cái có vô vàng điều
cực khổ: Cưu mang ǵn giữ và bằng sữa
của mẹ nuôi con lớn lên theo năm tháng, không hề
ngại khó khăn. Trong cơi Thiệm-bộ Châu, vạch rơ ra cho ta
thấy, cha mẹ chính là
bậc đứng đầu trên hết. Giả sử
người con vai trái cơng cha, vai mặt cơng mẹ, trải
qua một trăm năm không hề thấy sự mỏi
mệt nhàm chán, hoặc dùng cả mạt-ny, chơn-châu,
lưu-ly, mă năo, kim ngân.v.v... Đầy khắp cả
đại địa để cung dưỡng cho cha
mẹ thọ dụng an lạc. Tuy làm những việc
như vậy cũng chưa gọi là trả ơn cho cha
mẹ được. Nếu cha mẹ không có ḷng tin
khiến cho trụ nơi chánh tín hoặc không có giới
khiến tŕ cấm giới hoặc tính keo kít khiến làm huệ
thí, không có trí tuệ khiến phát khởi trí tuệ.
Người con có thể làm như vậy đối
với cha mẹ, khuyên dụ sách tấn mẹ cha,
khiến an trụ, như vậy mới gọi là báo ân.
Xong, cha của ta đối Tam Bảo, chưa sanh kính tín.
Nay ta nên về, để nói pháp yếu”. Vị đại
Pháp sư nghĩ như vậy rồi liền tŕ y bát
đến nơi thành Thất-la-phạt, tuần tự du
hành rồi về đến bổn quốc, trú ngụ
trong rừng Thệ-đa.
Tiếng đồn
vang khắp, mọi người đều khen ngợi:
- Con ông Trưởng
giả sau khi xuất gia đă tham phương học
đạo nước ngoài, rơ thông Ba Tạng kinh
điển, nay đă trở về lại rừng
Thệ-đa...
Khi nghe tiếng
đồn này, ông Trưởng giả ḷng rất
đổi vui mừng: “Con ta xuất gia, đi xa học
đạo rơ thông Ba Tạng, nay lại trở về
nơi rừng Thệ-đa. Nay ta nên đến đó,
để nói lên sự vui mừng”. Với suy nghĩ vui
mừng này, ông Trưởng giả liền đến
rừng Thệ-đa. Nơi đây, ông được
gặp mặt con và nói:
- Thiện
tai Bí-sô! Ông đă tự nguyện rời bỏ gia đ́nh,
xa tôi, đến tha phương t́m học Phật Pháp. Nay
tôi rất đổi vui mừng trước sự trở
về quê hương này của ông.
Trưởng giả
nói như vậy rồi đứng qua một bên. Khi
thấy vị pháp sư v́ thân phụ nói về cú nghĩa
của các pháp nhiệm màu vi tế một cách rơ ràng dễ
hiểu. Thân phụ của ngài nghe các Pháp ấy, khởi
ḷng thâm tin, xin thọ Tam quy và năm Học xứ. Sau
đó, Trưởng giả ngỏ lời mời Pháp sư
sáng ngày mai đến dùng cơm. Pháp sư mặc nhiên
thọ nhận. Thân phụ Ngài kính lễ lui về. Trên
đường đi bao ư nghĩ xoay quanh ông rằng:
“Ta đă quá
lụp chụp, thiếu suy nghĩ kỹ nên vội
mời con ta sáng mai về nhà dùng cơm. Vợ của ta là
người bẩm tánh thô tháo, khinh thường, bằng
cách nào đây ? Để con của ta, không có cái tâm kính
trọng từ người kế mẫu ?!” Trưởng
giả lại nghĩ: Ta đă lỡ mời rồi bây
giờ không nên thoái thác. Nay ta nên t́m lời khéo léo thuyết
phục bà ta đừng để nổi cơn “tam bành
lục tặc”. Khi về đến nhà Trưởng
giả nói:
- Hiền thủ! Có một
người con hoặc đi hoang hoặc chết hoặc
xuất gia, ba trường hợp như vậy giống
nhau hay khác nhau ?
Người
vợ trả lời:
- Ba việc ấy không khác
nhau.
Trưởng
giả lại nói tiếp:
- Hiền Thủ! Người
con riêng của tôi bỏ nhà xuất gia, làm vị Thiện
Bí-sô, du học nơi tha phương, rơ thông Ba Tạng, nay
đă trở về trong rừng Thệ-đa.
Cắt ngang
lời chồng người vợ liền bảo:
- Như vậy tại sao không
mời về nhà dùng cơm ?
Trưởng
giả vui mừng trả lời:
- Tôi đă mời rồi, ḿnh
nên sửa soạn thức ăn thượng vị!
Khi nghe
thế, người vợ ḷng rất vui mừng sửa
soạn thức ăn nóng, lạnh theo đúng lúc dùng.
Bữa cơm thật thịnh soạn. Sáng ngày mai, sai
sứ giả đến nơi rừng Thệ-đa,
bạch:
- Kính bạch Đại
Đức, thức ăn đă làm xong, giờ đă
đến, xin thỉnh Đại Đức đến
thọ trai.
Bấy
giờ là buổi sáng rực rỡ, Bí-sô tŕ y bát,
đến nhà của thân phụ. Đến nơi, Bí-sô
rửa chân, ngồi vào chỗ ngồi đă thiết
lập sẵn rồi rửa tay, lau sạch b́nh bát.
Trưởng giả và vợ tự tay nâng sớt trao
thức ăn thượng diệu cho Bí-sô. Bí-sô thọ
thực bảo măn xong, súc miệng, chỉnh đốn y
bát đâu vào đó. Sau đó, vợ chồng ông Trưởng
giả kính lễ rồi ngồi nghe pháp rất kính
cẩn. Bà d́ của Bí-sô sau khi nghe pháp, ḷng bà thâm sanh kính tín,
xin thọ Tam quy và năm Học xứ.
Sau khi trong gia
đ́nh đă nhận sự giáo hoá rồi, các Bí-sô, Bí-sô-ni
thường tới lui gặp gỡ, giống như
người khát nước được gặp suối
nước trong lành. Từ đó, gia đ́nh của ông
Trưởng giả trở thành một nơi tu
phước đối với hai bộ Tăng.
Thời gian
khác, Trưởng giả lâm trọng bệnh, Bí-sô nghe thân
phụ bệnh nặng liền khởi ư nghĩ: “Ta nên v́
cha ta nói pháp cầu mong cho bệnh được thuyên giảm”.
Do vậy luôn luôn về chỗ cha ở, thưa với cha
rằng:
- Thực
tế trước mắt cha không có ǵ phải ưu lự.
- Tại sao
vậy ?
- Nay cha
nhơn nơi con là Thiện tri thức, cha đă quay về
nương nơi Phật, Pháp, Tăng, thọ năm
Học xứ, bố thí, tŕ giới, rộng tu làm việc
phước, khi xả bỏ cái thân khổ này sẽ sanh
vào đường lành. Thiên đường giải thoát
chỉ cách một màng vải mỏng mà thôi.
Thân phụ
Bí-sô trả lời:
- Thật vậy cha nhờ
con, nên phát được ḷng tin vững chắc, xả
thân này rồi, hy vọng sẽ sanh vào nơi tốt
đẹp hơn.
Vị Bí-sô
đă v́ cha nói pháp xong sau đó trở về lại trú
xứ. Người cha khởi lên ư niệm: “Con của ta
rỏ thông Ba Tạng, làm vị đại Pháp sư, trí
tuệ thông mẫn, biện tài vô ngại. Những ǵ mà con
ta nói đều là chơn thật. Nay ta mắc phải
trọng bệnh, khổ năo không thể tưởng
được, ta nên phương tiện để tự
chấm dứt mạng sống này ”. Trưởng giả
suy nghĩ tiếp: “Nay ta bệnh nặng, ai là người
có thể làm việc đoạn mạng cho ta đây ? Trong
nhà có một đứa tớ gái tên là Ba-lợi-ca, mập
mạnh nhưng ngu độn”. Ông tiếp tục suy
nghĩ: “Con Ba-lợi-ca này chắc có thể đoạn
mạng sống của ta. Ngoài ra không người nào có
thể làm được việc này ”.
Cách nhà ông
Trưởng giả không xa, có con trai của ông Cư sĩ
cưới vợ. Khi ấy vợ của ông Trưởng
giả được mời đến dự lễ
cưới, có Ba-lợi-ca theo hầu. Dự lễ
cưới vừa xong, vợ của ông Trưởng
giả bảo với Ba-lợi-ca rằng:
- Mi phải
về nhà trước để kỉnh giác Trưởng
giả, đừng cho Trưởng giả ngủ ban ngày,
ta đợi măn đám, đưa họ xong, sẽ về
sau.
Đứa
tớ gái thừa mạng lệnh của bà chủ về
trước, đến chỗ ông Trưởng giả. Ông
Trưởng giả thấy hỏi:
- Mi ở đâu về ?
Ba-lợi-ca
tŕnh bày đầy đủ sự việc với ông
Trưởng giả.
Ông
Trưởng giả hỏi:
- Đám cưới có vui không
?
- Rất vui, Ba-lợi-ca
trả lời.
Ông
Trưởng giả hỏi:
- Nay ta v́ mi làm đám
cưới như vậy, ư mi có vui mừng chăng ?
Thật là
mừng, Ba-lợi-ca thưa.
Ông
Trưởng giả lại nói:
-
Theo ư muốn của ta, ta bảo mi làm bất cứ
điều ǵ mi có vui ḷng làm hay chăng ?
-
Trưởng giả sai chi con
đều vui vẻ làm cả. - Đứa tớ gái
thưa.
Ông
Trưởng giả nghiêm túc nói:
- Nay có một phi nhơn
nhập trong bụng ta, mi v́ ta
mà đuổi nó ra.
Tên tớ gái
với giọng khoẻ mạnh hỏi:
- Muốn đuổi bằng
cách nào để con quỷ đó ra ?
Ông
Trưởng giả hướng dẫn cụ thể:
- Trước hết mi
bắt đầu bóp dưới chân bóp lên, dần dần
đến đầu gối, rồi tới ngực,
tới cổ bóp thật mạnh. Cần phải siết
cho chặt, cho mạnh, dù ta có vùng vẫy cũng
đừng thả ra.
Lúc bấy
giờ, tên đầy tớ ngu độn kia vâng theo
lệnh Trưởng giả thực hiện ngay.
Trưởng giả kia bị hai tay đứa ở
siết chặt ở cổ, trong nguy cấp đă sanh ḷng
hối hận: “Nếu được tên tớ gái
Ba-lợi-ca thôi siết thêm nữa mà buông thả đôi tay
ra th́ hay biết chừng nào!” Trong lúc ấy Ba-lợi-ca
lại nhớ trước đó ông chủ đă dặn là
dù ông có vùng vẫy cũng đừng thả ra. Do đó, nó
càng bóp mạnh kịch liệt, đến nổi ông
Trưởng giả mạng chung.
Lúc bấy
giờ có Thiên nhơn thấy sự việc như vậy
rồi, từ trên hư không nói bài kệ:
Nếu
bị kẻ ngu siết,
Hoặc
bị Ba-ba cắn,
Ba-lợi-ca bóp cổ,
Làm sao
sống cho được!
Bấy
giờ, tên tớ gái lấy tấm chăn phủ lên xác ông
Trưởng giả từ trên xuống dưới. Khi
vợ ông Trưởng giả về, hỏi con đầy
tớ:
- Ta bảo mi về
trước xem chừng báo thức Trưởng giả.
Tại sao mi không thăm báo để ông chủ ngủ ngày
như vậy ?
Người
vợ liền với tay đánh thức người
chồng bệnh, nhằm để ông ta tỉnh giấc
thức dậy.
Đứa
đầy tớ nói rằng:
- Khỏi cần phải
đánh thức, con vừa v́ đại gia đè bẹp con
ác quỷ tống khứ nó ra khỏi bụng của
Trưởng giả rồi. Do vậy, ông con tạm được
yên ổn ngủ nghỉ.
Khi ấy,
người vợ Trưởng giả
tỏ vẻ nghi ngờ, nghĩ rằng: “Ta thử quan sát con ác quỷ này h́nh
dạng thế nào ?” Liền cuốn tấm chăn lên để xem,
bà ta sửng người nh́n thấy ông Trưởng giả đă chết. Bà đặt ngay
vấn đề:
“Đây chẳng
phải chồng của bà tự đoạn mạng
của ḿnh, mà chắc chắn là do con của người
vợ trước, hiểu rơ Ba
Tạng
đă v́ sự bệnh tật của cha nó mà thuyết pháp
với lời dẫn giải
giết khéo rằng: Cha chớ nên ưu tư phiền
muộn. V́ sao vậy ? Bởi v́ cha
đang có thiện tri thức chính là con. Cha đă quay
về nương nơi Phật, Pháp, Tăng, thọ
năm Học xứ, bố thí, tŕ giới, rộng tu các
việc phước. Khi xả bỏ thân mạng khổ
sở này sẽ sanh vào đường lành, thiên
đường giải thoát chỉ cách một màn vải
mỏng nữa mà thôi. Nay thân đă chết chắc chắn
sanh về cơi trời. Nếu Bí-sô đến ta sẽ chung
sống. Tất cả việc nhà sẽ giao cho Bí-sô lo
liệu...”
Vấn đề được suy
diễn là như vậy, bà ta thấy ḷng nhói đau,
khổ sở, ưu phiền trong nước mắt...
Với một nghi thức đầy vẻ buồn
thảm, bà ta đưa thi thể chồng vào một khu
rừng hoang dă... Việc hoả thiêu phần xác hoàn
tất, bà ta sống trong sự ưu hận c̣n lại.
Khi
người con của Ba Tạng kinh điển (con
lớn của Trưởng giả) nghe cha ḿnh đă qua
đời điềm tĩnh trong suy nghĩ rằng:
“Tất cả các Hành, tất yếu đều Vô
thường. Nay ta nên về để v́ kế mẫu,
đem những lời pháp yếu khuyên giải”. Bí-sô
về đến nhà, vừa trông thấy, bà kế mẫu
liền buông lời:
- Hỡi người con trai
đời vợ trước, ông Trưởng giả! Nay
ông được tích sự ǵ để đến
đây! Chính do ông giải thích Ba Tạng theo kiểu: “Pháp
sanh thiên” mà khiến cho cha ông mạng chung. Bây giờ, ông có
thể về nhà này cùng tôi chung sống. Tất cả công
việc nhà ông đều phải chăm sóc, lo liệu
lấy.
Khi nghe câu nói
như vậy, Bí-sô ḷng xấu hổ, liền bỏ mà
đi. Sự hối hận cứ dày ṿ rồi đặt
thành câu hỏi: “Đâu chẳng phải do ta khuyến khích để
cha ta đi đến cái chết thế này”?!. Do vậy,
đem sự việc báo cáo với các Bí-sô. Các Bí-sô bạch
Phật. Đức Phật dạy các Bí-sô rằng:
- Bí-sô kia không
phạm. Tuy nhiên các Bí-sô không nên đối với
người bệnh nặng mà nói pháp như vậy, có
thể khiến cho người bệnh nghe rồi thích
chết. Nếu Bí-sô nói pháp như vậy, khiến cho
người bệnh ấy muốn t́m đến sự
chết th́ phạm tội Việt Pháp. Đây là duyên
khởi nhưng vẫn chưa chế Học xứ.
Đức Phật ở
thành Quảng Nghiêm, bên sông Thắng Huệ, rừng Ta-la-
trĩ. Ngài v́ các Bí-sô thuyết pháp quán bất tịnh, khen
ngợi người tu pháp quán này. Ngài nói:
- Các ông Bí-sô
nên tu pháp quán bất tịnh. Do tu tập pháp quán này và
sự tu tập càng nhiều th́ càng thụ đắc
được kết quả lợi lạc rất
lớn.
Như lời
đức Thế Tôn. Chỉ dạy: “Tu quán bất
tịnh th́ thụ đắc được quả
lợi lớn”, được các Bí-sô áp dụng tu
tập. Một khi các Bí-sô đă theo pháp quán bất tịnh
và đạt kết quả th́ đối với máu mủ
trong thân trở thành những thứ bệnh hoạn, nhàm
chán gớm ghiếc, các Bí-sô rất bi quan. Do đó, hoặc
cầm dao tự giết, hoặc uống thuốc
độc, hoặc dùng dây thắt cổ, hoặc từ
gành cao nhào xuống, hoặc lần lượt giết
hại lẫn nhau.
Có một Bí-sô
đối với máu mủ trong thân trở thành một
thứ phải vất bỏ không thương tiếc, bèn
đến nơi Sa-môn Phạm-chí tên là Lộc
Trượng nói như sau:
- Tôi sẽ cho
Hiền thủ y bát, Hiền thủ đoạn mạng tôi
giùm.
Không một
chút do dự, Phạm-chí liền đoạn mạng Bí-sô
ấy. Phạm-chí đem con dao dính máu đến bên sông Thắng Huệ, đưa dao
xuống nước rửa.
Khi ấy có
Thiên ma từ nước sừng sửng hiện ra, khen
Phạm-chí rằng:
- Thiện tai, Hiền thủ!
Vừa rồi người đă làm được
nhiều phước đức. Người đối với
Sa-môn đủ giới, đủ đức, kẻ
chưa độ khiến được độ,
kẻ chưa giải thoát khiến được giải
thoát, kẻ chưa an khiến được an, kẻ
chưa Niết-bàn khiến được Niết-bàn. Ngoài
ra, người được lợi là thu được
y bát của Sa-môn ấy nữa.
Lời khen kia
lập tức chuyển đổi Phạm-chí, tà kiến
ông ta nhanh chóng, tăng lên. Ông ta tự măn suy nghĩ như
vậy: “Nay ta thật sự đă được nhiều
công đức, có thể đối với Sa-môn đủ
giới hạnh độ thoát họ an lạc đến
nơi Niết-bàn. Ta lại thu hoạch được bao
nhiêu y bát của họ nữa”. Thế là Phạm-chí
lại kẹp nách con dao bén kia đi đến các pḥng,
nơi kinh hành trú xứ của chư Tăng, báo cáo
rằng:
- Nếu có Bí-sô nào đầy
đủ giới hạnh tôi sẽ độ thoát an
lạc, khiến đến Niết-bàn .
Vào lúc ấy, có một Bí-sô
tự nhàm chán, sỉ nhục tấm thân, bèn ra ngoài pḥng
bảo Phạm-chí:
- Hiền thủ! Tôi chưa
độ thoát an lạc Niết-bàn, ông bằng cách nào
khiến cho tôi được đến Niết-bàn.
Chỉ có
thế, Phạm-chí liền giết ngay vị kia bằng
con dao bén ấy. Bằng cách nhờ giết như vậy,
từ hai, ba cho đến sáu mươi vị Bí-sô
đều đoạn mạng. Lúc bấy giờ con số
Bí-sô trong chúng lần lần bị giảm thiểu.
Đến ngày thứ
mười lăm trong tháng, ngày Trưởng tịnh,
đức Phật như thường lệ đến
ngồi chỗ ngồi đă được an vị cho
Ngài. Sau khi quan sát chúng Bí-sô, Ngài hỏi Cụ thọ
A-nan-đà rằng:
- Tại sao số
lượng Bí-sô giảm thiểu, con số c̣n lại, có
rơ không ?
Được hỏi,
A-nan-đà bạch Thế Tôn:
- Kính thưa đức
Thế Tôn, trước đây đức Phật v́ các Bí-sô
khen pháp môn tu quán bất tịnh. Đối với pháp môn
tu quán này, người nào tu tập nhiều, đắc
đại quả lợi. V́ thế, các Bí-sô bèn tu pháp quán
bất tịnh này. Kết quả, với máu mủ trong
thân các vị trở thành thứ bệnh hoạn chán ngán
trong cái nh́n của các Bí-sô. Hoặc có người tự
sát, hoặc nhờ người khác đoạn mạng, ma
đến khuyến dụ, đến nỗi giết
hết sáu mươi Bí-sô. Do nhơn duyên đây cho nên
Tăng chúng giảm thiểu.
Đức
Phật bảo các Bí-sô:
- Thật sự các Bí-sô ấy
đă lần lượt dạy nhau bằng sự giết
chết như vậy phải không?
- Bạch Thế Tôn, thật
như vậy. - Các Bí-sô thưa.
Lúc bấy
giờ đức Thế Tôn bảo các Bí-sô:
- Việc các
ông làm là quấy, chẳng phải Sa-môn, chẳng phải
hạnh tùy thuận, là điều không thanh tịnh.
Chẳng phải việc làm của người xuất
gia.
Bằng h́nh
thức quở trách nghiêm khắc như vậy rồi
đức Phật bảo các Bí-sô rằng, ta quán
mười điều lợi, từ vấn đề
nhiếp thủ đối với Tăng, cho đến
vấn đề chánh pháp được cửu trụ,
lợi ích Trời người. Ta nay v́ các đệ tử
Thanh-văn đối với Tỳ-nại-da chế
Học xứ này như sau:
“Nếu lại có Bí-sô
đối với người hoặc là thai của
người cố ư tự tay ḿnh đoạn mạng
sống ấy, hoặc cầm dao trao cho người,
hoặc tự tay cầm dao, hoặc t́m người
cầm dao, hoặc khuyến cho chết, hoặc khen cho
chết, nói như thế này: Ôi thiện nam tử! V́ sao
phải sống lụy với tội lỗi, với
sự bất tịnh xấu xa ? Người ơi! Thà
chết đi, chết đi c̣n hơn sống! Ngoài ra, tùy
theo tâm niệm ḿnh, sử dụng mọi ngôn ngữ, nói lên
lời khuyến khích, khen gợi để khiến cho
họ chết. Người ấy do vậy mà chết. Các
Bí-sô này cũng phạm tội Ba-la-thị-ca, không nên
sống chung”.
+ Bí-sô nghĩa như
trước.
+ Gọi là người:
Nhằm chỉ cho từ lúc thai c̣n trong bụng mẹ
đă đủ sáu căn: Nhăn, nhĩ, tỹ, thiệt, thân
và ư.
+ Gọi
là thai của người là chỉ cho lúc vào thai mẹ
mới chỉ có ba căn: Thân, mạng và ư.
+ Cố ư tức là cố tâm
chứ chẳng phải nhầm lẫn....
+
Tự tay tức là tự tay ḿnh hành động giết.
+ Đoạn mạng tức
là khiến cho mạng căn của người kia không
tiếp tục nữa.
+ Hoặc cầm dao trao cho
người tức là biết người kia muốn
tự sát, lại lấy dao cạo, dao gâm hay là các loại
dao... đặt nơi ở của họ nhằm muốn
cho họ tự hại.
+ Hoặc tự tay cầm dao
tức là họ yếu không đủ sức hành
động tự sát nhưng lại khiến người
khác nắm tay họ đang cầm dao tạo điều
kiện cho họ tự đoạn mạng họ.
+ Hoặc t́m người
cằm dao tức là t́m nam, nữ, Bán-trạch-ca... nhờ
họ giết giùm.
+ Hoặc khuyên cho chết
tức là đối với ba hạng người: Phá
giới, tŕ giới, người bệnh khuyên khiến cho
họ chết.
+ Thế nào gọi là khuyên
người phá giới chết ?
- Như có Bí-sô đối
với vị Bí-sô phá giới có chỗ t́m cầu y bát,
đăy lọc nước, dây lưng và nhằm các tư cụ gắn
liền với mạng sống của Sa-môn. Khi ấy các Bí-sô này suy
nghĩ: Nếu Bí-sô phá giới kia sống th́ y bát, đăy
lọc nước v.v... của vị ấy không lư do nào
thành của ta được. Ta nên đến vị
ấy khuyến khiến cho họ chết. Nghĩ như
vậy rồi liền đến vị ấy nói như
thế này:
-Cụ
thọ! Biết chăng: Nay Cụ thọ phá giới làm
việc ác, thân, ngữ, ư thường tạo các ác. Cụ
thọ kéo dài sự sống, nghiệp ác kia càng tăng
nhiều hơn. Do nghiệp ác tăng nhiều cho nên Cụ
thọ sẽ phải chịu thọ cái khổ kéo dài
nơi địa ngục.
Nếu
vị phá giới kia nghe nói như vậy rồi liền
hỏi:
- Thưa Cụ thọ! Như
vậy, tôi nay phải làm như thế nào ?!
Vị
Bí-sô kia bèn trả lời:
- Cụ thọ có thể nên
xả thân, tự đoạn mạng sống của ḿnh.
Nếu
vị Bí-sô kia hoặc có thể xả thân, bằng cách
tự sát. Vị Bí-sô này phạm Ba-la-thị-ca tội.
Nếu
Bí-sô phá giới kia không nhận lời khuyên vị Bí-sô này
phạm Tốt-thổ-la-để tội.
Nếu
Bí-sô khuyên cho họ chết như vậy rồi sau đó
tâm sanh hối hận, đến nơi vị phá giới
kia nói như vầy:
-
Thưa Cụ thọ biết cho! Trước đây tôi
khuyên như vậy, thật tôi là kẻ ngu si không khéo phân
biệt, không biết xét nghĩ thấu đáo, nói một
cách bừa băi. Cụ thọ nếu có thể gần
gũi, với thiện hữu để nói lên vấn
để trừ tội lỗi đă làm đối
với ba nghiệp của Cụ thọ đă tạo
điều bất thiện đó, do gần gũi
thiện hữu sẽ được thanh tịnh. Do thanh
tịnh cho nên khi xả thân này rồi sẽ
được sanh lên cơi Trời.
Nếu
người phá giới hỏi rằng:
- Như vậy, thưa Cụ
thọ, tôi nay cần làm thế nào ?
Vị
Bí-sô trước nói lỡ lời đó nói:
- Cụ thọ chớ xả
thân, Cụ thọ chớ tự sát.
Nếu
người kia không tự sát th́ Bí-sô này phạm tội
Tốt-thổ-la-để.
Nếu
vị phá giới kia tuy nghe lời nói như vậy,
vẫn không áp dụng bèn tự sát, th́ vị Bí-sô khuyên
chết kia cũng phạm Tốt-thổ-la-để
tội.
Như vậy gọi là Bí-sô khuyên
người phá giới chết.
+ Thế nào gọi là khuyên
người tŕ giới chết ?
- Như có Bí-sô đối
với vị Bí-sô tŕ giới có chỗ t́m cầu y bát,
đăy lọc nước v.v... cho đến câu: Bèn
đến vị kia nói như thế này:
-
Cụ thọ biết chăng: Cụ thọ đă tŕ
giới tu phước làm các thiện pháp. Lại hay thí
triển thủ, thí hằng thường, thí ái lạc, thí
quảng đại, thí phần bố. Cụ thọ có phúc
như vậy, chắc chắn sẽ sanh thiên.
Nếu
người tŕ giới nghe như vậy rồi, hỏi:
- Thưa Cụ thọ! Như
vậy nay tôi cần làm ǵ ?
Vị
kia bèn trả lời:
- Cụ thọ nên xả thân,
tự đoạn mạng sống.
Nếu
Bí-sô tŕ giới kia nghe như vậy rồi bèn tự
đoạn mạng. Bí-sô khuyên phạm tội
Ba-la-thị-ca. Nếu vị Bí-sô tŕ giới không nhận
lời khuyên th́ vị khuyên phạm tội
Tốt-thổ-la-để.
Nếu
vị khuyên đó nói rồi liền sanh ḷng hối hận,
đến nơi vị Bí-sô tŕ giới nói lại như
thế này:
-
Thưa Cụ thọ biết cho: những ǵ trước
đây tôi nói cũng như kẻ ngu, nhỏ mọn, không
khéo phân biệt, không khéo suy nghĩ, nói bừa băi, Cụ
thọ đă có thể tŕ giới, tu các thiện pháp... cho
đến câu: chắc chắn sẽ sanh lên cơi Trời.
Nếu
vị tŕ giới ấy lại hỏi:
- Vậy tôi nay cần phải
làm thế nào ?
Vị
kia trả lời:
- Cụ thọ đừng
xả thân, đừng tự sát.
Nếu
vị ấy không tự sát th́ vị Bí-sô kia phạm
tội Tốt-thổ-la-để.
Nếu
vị Bí-sô tŕ giới ấy tuy nghe lời khuyên
trước đây những lời khuyên ấy không có tác
dụng ǵ xong vị tŕ giới bèn tự sát. Vị Bí-sô kia
cũng phạm tội Tốt-thổ-la-để. Như
vậy gọi là Bí-sô khuyên người tŕ giới chết.
+ Thế nào gọi là khuyên
người bệnh chết ?
- Như có Bí-sô đối
với Bí-sô bệnh có chỗ t́m cầu y bát... tất
cả tư vật dụng của Tăng. Khi ấy Bí-sô
kia nghĩ như thế này: “Người bệnh nặng
kia nếu c̣n sống, y bát v.v... của vị ấy, không
có lư do nào có thể ta lấy được. Ta nên
đến nơi vị kia khuyên cho họ chết”. Nghĩ
như vậy rồi bèn đến nói thế này: Cụ
thọ biết chăng:
- Ngài đă bệnh rất
nặng, Ngài chịu khổ đă nhiều. Nếu Ngài kéo
dài sự sống, bệnh khổ càng tăng, Ngài phải
chịu khổ một cách kịch liệt.
Nếu
vị Bí-sô bệnh nghe câu nói như vậy rồi liền
hỏi:
- Như vậy, tôi nay cần
làm thế nào?
Vị
kia bèn trả lời:
- Ngài nên xả thân tự
đoạn mạng sống.
Nếu
Bí-sô bệnh nghe như vậy rồi, sợ bệnh
khổ nên tự đoạn mạng. Bí-sô kia phạm
Ba-la-thị-ca tội.
Nếu
Bí-sô bệnh không nhận lời khuyên th́ Bí-sô kia phạm
Tốt-thổ-la-để.
Nếu
Bí-sô kia khuyên như trước nhưng sau lời khuyên ḷng
sanh truy hối, liền đến Bí-sô bệnh nói như
sau:
-
Cụ thọ biết cho! Những ǵ tôi nói trước
đây, cũng như kẻ ngu, nhỏ mọn, không khéo phân
biệt, không khéo suy nghĩ thấu đáo nói một cách
vụng về sảng sốt. Cụ Thọ, nay Ngài nên t́m
tri thức, có khả năng biết về vấn
đề thuốc men trị liệu và cung cấp thức
ăn uống, như pháp chăm sóc tùy thuận không trái
nghịch. Nếu như vậy, có thể không lâu Cụ
thọ sẽ lành bệnh, an lạc, khí lực b́nh
phục, tùy ư đi du hành.
Nếu
Bí-sô bệnh lại hỏi:
- Như vậy, nay Cụ
thọ bảo tôi nên làm thế nào ?
Vị
Bí-sô kia trả lời:
- Ngài đừng xả thân,
Ngài đừng tự sát.
Nếu
Bí-sô ấy không tự sát th́ vị Bí-sô kia phạm tội
Tốt-thổ-la-để.
Nếu
Bí-sô bệnh, tuy nghe nhưng không bị chi phối bởi
lời khuyên ấy mà vẫn tự sát. Vị Bí-sô kia
cũng phạm Tốt-la-để. Như vậy gọi
là Bí-sô khuyên người bệnh chết.
+ Khen chết tức là Bí-sô
đối trước người thích sự chết nói
lên lời khen chết.
+ Ôi! Thiện nam tử. Đây
là lời kêu để nói chuyện.
+ Từ câu: sự sống
tội lỗi như vậy... cho đến câu: chết
c̣n hơn sống: đều là lời nói khinh hũy.
+ Tùy theo tâm niệm của
ḿnh, tức là từ tâm của ḿnh mà sanh ư niệm khác.
+ Dùng bằng mọi cách nói:
tức là nói cách này không hiệu quả th́ nói cách khác khuyên
cho họ chết.
+ Người khen đối
trước người bệnh khéo nói lời khen ngợi
muốn khiến cho họ quyết chết, chứ không có
ư nào khác.
+ Nếu người đó do
phương tiện này mà chết nghĩa là Bí-sô ấy nghe
theo lời nói này dẫn đến mạng chung, chứ
không do việc ǵ khác. Nghĩa là, chẳng phải sự
việc của thiện tâm nào khác ở đây.
+ Bí-sô tức là có tánh chất
của Bí-sô.
+ Tánh của Bí-sô tức là
thọ Viên cụ, như trước đă nói. Nghĩa
của Ba-la-thị-ca, như phần trước đă
đề cập.
Trong giới này vấn đề phạm
tướng như thế nào ?
Nhiếp
tụng:
Có lúc dùng nội thân,
Hoặc là dùng vật ngoài,
Hoặc cả hai trong ngoài,
Đây gọi là sát tướng.
+ Thế nào gọi là nội
thân sát ?
Nếu
Bí-sô có tâm sát, dùng tay đánh nam, nữ, Bán-trạch-ca v.v...
Do phương tiện này mà họ mạng chung. Bí-sô ấy
phạm Ba-la-thị-ca.
Hoặc
lúc ấy họ chưa chết, sau đó do sự việc
trên họ mới chết, Bí-sô ấy cũng phạm
Ba-la-thị-ca.
Nếu
lúc ấy họ không chết mà sau đó họ cũng không
chết, Bí-sô ấy phạm Tốt-thổ-la-để.
Như
sử dụng một hoặc năm ngón tay nắm cú
đánh vào đầu vào vai và các phần khác của thân, cho
đến dùng chân đá vào người ấy muốn
khiến cho đoạn mạng. Nếu người kia
chết, Bí-sô này phạm Ba-la-thị-ca tội.
Nếu
lúc ấy không chết, sau đó, do thế mà họ
chết, Bí-sô này cũng phạm Ba-la-thị-ca tội.
Nếu
không chết phạm tội Tốt-thổ-la-để.
Như vậy gọi là nội thân hành sát.
+ Thế nào gọi là dùng
vật ngoài sát ?
- Nếu Bí-sô có tâm sát dùng tên
bằng tre, bằng thiếc v.v... bắn nam, nữ,
Bán-trạch-ca... do phương tiện này mà họ bỏ
mạng. Bí-sô ấy phạm Ba-la-thị-ca.
Không
chết liền sau mới chết, cũng phạm
Ba-la-thị-ca.
Khi
ấy không chết sau cũng không chết, phạm
Tốt-thổ-la-để.
Nếu
dùng cây mâu, cây sào, các loại binh khí nhọn bằng kim
loại, cho đến các loại binh khí khác, từ xa phóng
ném đến người kia, với tâm sát hại,
muốn cho họ chết; do phương tiện này mà
họ chết, Bí-sô ấy phạm Ba-la-thị-ca.
Không
chết liền, sau mới chết, cũng phạm
Ba-la-thị-ca tội.
Nếu
không chết liền sau cũng không chết phạm
Tốt-thổ-la-để. Như vậy gọi là dùng
vật ngoài sát.
+ Thế nào gọi là dùng
cả trong lẫn ngoài sát ?
- Nếu Bí-sô với tâm sát tay
cầm dao lớn giết nam, nữ, Bán-trạch-ca... do
phương tiện trên mà đối phương bỏ
mạng. Bí-sô này phạm Ba-la-thị-ca tội.
Nếu
không chết liền sau mới chết, cũng phạm
Ba-la-thị-ca.
Nếu
lúc ấy không chết liền sau mới chết, cũng
phạm Ba-la-thị-ca.
Nếu
lúc ấy không chết, sau cũng không chết, phạm
Tốt-thổ-la-để.
Ngoài
đao lớn như vậy, các loại khác như kiếm,
dao gâm, mác gậy cho đến cây, đá, đánh đâm vào
người kia với tâm sát hại, muốn cho họ
chết. Do phương tiện này mà họ bỏ mạng
phạm Ba-la-thị-ca.
Hoặc
phạm Tốt-thổ-la-để, như đă nói rơ
ở trên. Như vậy gọi là nội ngoại hiệp
sát.
Nhiếp tụng:
Dùng thuốc hay bột
độc
Dựa
dưới đất, cây nọc
Hoặc các
loại rượu
Đặt máy, cung... hại người.
+ Thế nào gọi là thuốc
độc giết ?
- Nếu Bí-sô với tâm sát
hại, dùng thuốc độc, hoặc thuốc
độc ḥa với thức ăn, như bánh, cơm v.v...
để giết nam, nữ, Bán-trạch-ca v.v... Do
phương tiện này mà đối phương bỏ
mạng phạm Ba-la-thị-ca, hoặc phạm
Tốt-thổ-la-để v.v... như trên đă nói,
gọi là dùng thuốc độc giết.
+ Thế nào gọi là giết
bằng bột độc ?
- Nếu Bí-sô với tâm sát
hại, dùng các bột hoặc dùng để thoa trong
người, hoặc dùng để tắm rửa, hoặc
hoà với đồ thơm trong các loại hương xông
để giết nam, nữ, Bán-trạch-ca v.v... Do
phương tiện này mà họ bỏ mạng. Bí-sô này
phạm Ba-la-thị-ca, hoặc phạm
Tốt-thổ-la-để... như đă nói trên, gọi là
dùng bột độc giết.
+ Thế nào gọi là
nương hai chỗ giết ? Có hai cách:
-
Một là đặt để nơi đất, hai
là đặt để nơi cây.
*
Thế nào gọi là đặt nơi đất ?
- Nếu Bí-sô với tâm sát
hại đào hầm, đào hố, đặt cạm
bẫy vào ấy, để chân của nam, nữ,
Bán-trạch-ca khi mắc phải dính chặt vào đó
cốt để giết họ. Do đó, họ chết
hoặc thả sư tử, hổ lang rắn, chim v.v...
vồ nuốt họ.
Hoặc
dùng sức gió thổi hay phơi nắng cho chết khô.
Hoặc khiến cho họ ṃn mỏi chết v́ đói khát.
Do các phương tiện trên mà họ chết, Bí-sô này
phạm Ba-la-thị-ca. Nếu không chết phạm
Tốt-thổ-la-để tội.
Ngoài
ra, như trên đă nói. Đối với hai chân như
vậy th́ đối với đầu gối, bấp
vế, eo lưng, nơi ngực cho đến cổ
họng, làm cho bị dính đến chết, hoặc là
khiến cho sư tử v.v... ăn, cho đến đói
khác óm o, do thế mà đưa đến cái chết
phạm Ba-la-thị-ca, hoặc
Tốt-thổ-la-để... Như trước đă tŕnh
bày. Như vậy gọi là đặt nơi đất mà
giết.
* Thế nào gọi là
đặt để nơi cây mà giết ?
- Nếu Bí-sô với tâm sát
hại đối với nam, nữ, Bán-trạch-ca v.v...
hoặc dùng cây lớn, hoặc nọc, hoặc trụ,
lấy dây cột chân, nhơn đó mà họ chết.
Hoặc thời muốn khiến cho sư tử... ăn, cho
đến đói khác hao ṃn dần dần. Do phương
tiện này mà bỏ mạng phạm Ba-la-thị-ca, hoặc
phạm Tốt-thổ-la-để... như trước
đă nói, gọi là nhơn cây mà giết.
+ Thế nào gọi là dùng
rượu giết ?
- Nếu Bí-sô với tâm sát
hại đối với nam, nữ, Bán-trạch-ca... dùng
rượu gạo khiến họ uống, nhơn đó
đưa đến sự chết, hoặc khiến cho
sư tử... ăn, cho đến đói khát ṃn mỏi mà
chết. Do bởi các tác nhân trên gây ra dẫn đến
mạng chung th́ phạm Ba-la-thị-ca hoặc phạm
Tốt-thổ-la-để như trước đă tŕnh
bày.
Rượu
từ gạo như vậy, cho đến các loại
rượu bằng căn, cành, hoa, lá, trái... hoặc
niệm Thần chú nơi rượu, hoặc pha thuốc
vào rượu, uống khiến cho tâm cuồng loạn, ngu
si không biết phải quấy. Từ đó, đưa
đến mạng chung.
Hoặc
do rượu say cố tâm muốn khiến cho vương,
tặc, oan gia tự đoạn mạng họ, phạm
Ba-la-thị-ca hoặc Tốt-thổ-la-để...như
trước đă nói. Như vậy gọi là dùng
rượu giết.
+ Thế nào gọi là cơ
giới cung gài để giết ?
- Nếu Bí-sô cố tâm
giết nam, nữ, Bán-trạch-ca v.v... bèn dùng máy móc cung tên
để bắn, hoặc bẩy gài gươm dao bên
lề đường, nam, nữ, Bán-trạch-ca đi ngang
qua nơi đó, bèn bị đứt chân tay, hoặc bị
chặt đầu hay trúng các phần thân thể khác.
Do
phương tiện này mà đưa đến bỏ
mạng. Bí-sô này phạm Ba-la-thị-ca hoặc
Tốt-thổ-la-để. Cơ giới cung tên đă
như vậy, các phương tiện bằng cơ
giới khác, với sát tâm muốn đoạn mạng
người, vấn đề tội phạm đồng
như trước.
Nhiếp tụng:
Nguyên, nửa thây
dậy đi
Đoạ
thai và tác chú
Xô rớt và
nước lửa,
Sai khiến,
lạnh nóng chết.
+ Thế nào gọi là thây
chết đứng dậy giết ?
- Nếu Bí-sô với sát tâm
muốn giết nam, nữ, Bán-trạch-ca v.v...Ngày
mười bốn tháng không có trăng đến nơi
chỗ vất thây ma, t́m thây nào mới chết, kiến
chưa làm tổn hại, lấy đất màu vàng lau chùi
sạch sẽ, dùng nước thơm rửa thây ấy,
lấy một cặp Bạch điệp mới phủ
lên trên, rồi dùng váng sữa thoa chân, tụng chú, chú
nguyện. Khi nào thây chết muốn vụt thân đứng
dậy, th́ đặt ngay tại đó xe hai bánh. Lấy hai
cái linh bằng đồng cột dưới cổ.
Lấy hai dao nhọn đặt vào trong tay. Thây chết kia
liền đứng dậy, hỏi vị sư chú
nguyện rằng:
- Thầy muốn bảo tôi
giết hại ai ?
Vị
sư chú nguyện nói:
- Ông có biết nam, nữ,
Bán-trạch-ca... có tên là... hay không ?
- Tôi biết, thây chết
trả lời.
Vị
sư nói:
- Ngươi có thể
đến đó, đoạn mạng người ấy
hay không ?
Nếu
người ấy bị đoạn mạng căn th́
Bí-sô phạm Ba-la-thi-tội.
Nếu
nơi nhà kia dùng các dược thảo kết lại tua
giải, cột ngang trên cửa và để trong b́nh
nước, hoặc nơi cửa cột con trâu cái cùng màu
với con trâu nghé.
Hoặc
cột con dê cái cùng màu với con dê con. Hoặc nhà có Ma
dược thạch, Thạch trục. Hoặc cửa có
nọc Nhơn-đà-la, hay là có lửa cháy luôn. Hoặc là
nhà có đặt h́nh tượng. Hoặc có chơn thân
Phật. Hoặc Chuyển luân vương, hoặc
Chuyển luân vương mẫu.
Hoặc
mang thai của Chuyển luân vương. Hoặc có
Bồ-tát, hoặc có Bồ-tát mẫu, hoặc mang thai
của Bồ-tát. Hoặc sắp muốn tụng giới,
hoặc khi đang tụng giới. Hoặc sắp muốn
tụng kinh Tứ-a-cấp-ma, hoặc khi đang tụng.
Hoặc
là muốn tụng Đại kinh, hay đang tụng
Đại kinh, tức là kinh Tiểu không Đại không,
kinh Tăng ngũ, Tăng tam, kinh Huyền vơng, kinh Ảnh
Thắng vương, kinh Nghinh Phật, kinh Thắng Phan.
Nếu
khi có những thứ thủ hộ như vậy th́ cái thây
chết đứng dậy đó không thể vào nhà
được. Bí-sô này phạm
Tốt-thổ-la-để.
Hoặc
không thành thạo làm cái pháp tử thi đứng dậy th́
tử thi đi thụt lùi đến giết vị sư
chú nguyện kia. Bí-sô ấy phạm
Tốt-thổ-la-để.
Nếu
vị sư Bí-sô chú nguyện giết cái tử thi
đứng dậy kia cũng phạm
Tốt-thổ-la-để.
+ Thế nào gọi là nữa
thây chết đứng dậy ?
- Mọi việc đồng
như trước. Trong đó chỉ có khác là một cái
bánh xe, một cái linh cột nơi cổ, dao nhọn
chỉ một cái. Cho đến vấn đề kết
tội như trước đă nói.
+ Thế nào gọi là
đoạ thai ?
- Bí-sô muốn giết
người mẹ có mang thai chứ không muốn giết
cái thai, lấy chân đạp trên bụng của
người đàn bà. Nếu người mẹ chết
chứ chẳng phải cái thai chết. Bí-sô phạm
Ba-la-thị-ca tội.
Nếu
cái thai chết chứ chẳng phải bà mẹ chết,
phạm Tốt-thổ-la-để.
Nếu
cả hai chết, đối với bà mẹ phạm
Ba-la-thị-ca.
Nếu
cả hai không chết, phạm Tốt-thổ-la-để.
Nếu
Bí-sô muốn giết cái thai chứ không muốn giết bà
mẹ, liền dùng chân đạp trên bụng, nếu cái
thai chết, chẳng phải bà mẹ chết. Bí-sô
phạm Ba-la-thị-ca.
Nếu
mẹ chết, chẳng phải cái thai chết, phạm
Tốt-thổ-la-để.
Nếu
cả hai đều chết, phạm Ba-la-thị-ca.
Nếu cả hai đều không chết phạm
Tôt-thổ-la-để.
+ Thế nào gọi là chú sát
?
- Bí-sô với tâm sát khởi
phương tiện muốn giết nam, nữ,
Bán-trạch-ca, thiết lập Mạn-đồ-la,
để cái ḷ lửa, đốt lửa, quăng củi
vào, miệng tụng Cấm chú, khởi ư nghĩ: Khi cái cây
cháy hết, mạng căn của nam, nữ, Bán-trạch-ca
liền bị đoạn.
Nếu
trong ḷ lửa, cái cây vừa cháy phân nửa, mạng
sống người kia đă chấm dứt, Bí-sô này
phạm Tốt-thổ-la-để.
Nếu
cái cây cháy hết mạng của người kia mới
chấm dứt, Bí-sô này phạm Ba-la-thị-ca.
Nếu
Bí-sô với sát tâm khởi phương tiện muốn
giết nam, nữ, Bán-trạch-ca, lấy hạt vừng,
hạt cải mỗi thứ một thăng, cho vào cái
cối giă đâm cho nhỏ, miệng tụng Cấm chú,
khởi ư nghĩ: Nếu khi vật trong cối đang giả
này thành bột khiến cho người kia mạng chung.
Trước khi chưa thành bột mà người kia
mạng chung, Bí-sô phạm Tốt-thổ-la-để.
Khi
đă thành bột mà người kia mạng chung, Bí-sô
phạm Ba-la-thị-ca.
Nếu
Bí-sô với sát tâm khởi lên phương tiện dùng
một thăng sữa con trâu vàng đựng trong một
cái tô, dùng ngón tay quậy sữa, miệng tụng Cấm
chú, khởi ư nghĩ: Nếu khi sữa đựng trong tô
đều biến thành máu, liền khiến cho mạng
căn của người kia đoạn tuyệt.
Nếu
sữa trong tô chưa thành máu mà người kia bỏ
mạng, phạm Tốt-thổ-la-để.
Nếu
đều biến thành máu, mạng người kia bị
chấm dứt, phạm Ba-la-thị-ca.
Nếu
Bí-sô muốn giết người, khởi phương
tiện dùng chỉ năm sắc may Tăng-già-chi, miệng
tụng Cấm chú, khởi lên ư nghĩ: May cái y này rồi,
mạng sống người kia chấm dứt.
Nếu
y may chưa rồi mà mạng người kia chấm
dứt, phạm Tốt-thổ-la-để; nếu y may
rồi người kia bỏ mạng, phạm
Ba-la-thị-ca tội.
Nếu Bí-sô muốn giết
người, khởi phương tiện dùng ngón tay
hoạ trên mặt đất, miệng tụng Cấm chú,
khởi lên ư nghĩ: Hoạ xong bảy số khiến
mạng kia chấm dứt.
Nếu
hoạ chưa xong bảy số người đó bỏ
mạng, phạm Tốt-thổ-la-để. Hoạ xong
bảy số mạng họ chấm dứt, phạm
Ba-la-thị-ca tội.
Như
vậy gọi là chú sát (nguyền rủa)
+ Thế nào gọi là xô
rớt sát ?
- Bí-sô với tâm giết
người, t́m cách xô người từ trên đỉnh
cao nguy hiểm rớt xuống khiến cho người kia
chết. Do thế mà chết, phạm
Ba-la-thị-ca-tội.
Lúc
đó chưa chết, sau đó do cớ ấy mà chết
cũng phạm Ba-la-thị-ca tội.
Lúc
ấy không chết, sau đó cũng không chết, phạm
Tốt-thổ-la-để.
Xô
rớt như vậy, th́ từ trên tường, trên cây,
hoặc trên voi, ngựa, xe, cộ, trên chỗ ngồi...
hoặc từ nơi đầu, trên vai, nơi lưng,
nơi đầu gối, nơi chân... và các thân phận
để xô đẩy, để rơi xuống, do
thế mà chết đều phạm Ba-la-thị-ca tội.
Khi
ấy chưa chết sau nhơn thế mà chết cũng
phạm Ba-la-thị-ca-tội.
Khi
ấy không chết, sau cũng không chết, phạm
Tốt-thổ-la-để. Như vậy gọi là xô
rớt để mà giết.
+ Thế nào gọi là giết
bằng nước ?
- Bí-sô với tâm giết
người, xô người ch́m trong nước, nhơn
thế mà người kia bỏ mạng, phạm
Ba-la-thị-ca. Không chết phạm
Tốt-thổ-la-để.
Rộng
như trước mà nói. Nước tức là chỉ cho
sông, biển, ao, giếng, suối... cho đến lấy
nước, hai tay chẹn họng đổ nước
vào miệng người ấy khiến cho họ chết.
Như vậy gọi là chết bằng phương
tiện dùng nước.
+
Thế nào gọi là dùng lửa để giết ?
-
Bí-sô với tâm giết người, xô người vào trong
lửa, khiến cho họ chết. Bí-sô phạm
Ba-la-thị-ca tội.
Rộng
như trước đă nói. Lửa tức là chỉ cho
sự cháy thiêu đốt thôn, rừng, thành, ấp, cho
đến dùng lửa tro bỏ vào miệng họ,
khiến cho họ chết. Như vậy gọi là giết
bằng lửa.
+ Thế nào gọi là giết
bằng cách sai khiến ?
- Bí-sô muốn giết
người, sai họ đến chỗ nguy hiểm,
đến nỗi họ phải chết, phạm
Ba-la-thị-ca, hoặc Tốt-thổ-la-để, như
trước đă nói.
- Chỗ nguy hiểm tức là
có giặc, oan gia, hổ lang, sư tử... nơi nguy
hiểm như vậy, sai người đó đi qua,
khiến cho họ phải chết. Như vậy gọi là
giết bằng sai khiến.
+ Thế nào gọi là giết
bằng cách dùng sức lạnh ?
- Nếu Bí-sô cố tâm
giết người, với lúc cực lạnh gió rét
cắt da. Ban ngày bắt họ ngồi trong nhà, ban đêm
bắt họ ngồi nơi đất trống trải,
khiến họ ngồi lên cỏ ẩm ướt, nhơn
đó mà chết, Bí-sô phạm Ba-la-thị-ca, hoặc
Tốt-thổ-la-để, như trước đă nói.
Như vậy gọi là giết bằng sức quá lạnh.
+
Thế nào gọi là giết bằng sức nung nóng ?
- Bí-sô cố tâm giết
người, với lúc cực nóng thân sanh mụt nhọt.
Hoặc ban ngày đặt người bị nhọt ở
nơi đất trống nắng, hoặc ban đêm
để họ trong nhà kín bưng lại dùng khói lửa
xông vào nhà, lấy chiếu, cỏ, rơm, lông, thảm
phủ che nhà kín mít.
Do
sự việc này mà người bị chết. Bí-sô
phạm Ba-la-thị-ca hoặc Tốt-thổ-la-để,
theo như giải thích rộng ở trên mà định
tội. Đây được gọi là dùng sức viêm
nhiệt để giết.
Nhiếp tụng :
Nhà tắm và nhà ấm
Không xem, Ca-lưu
ngồi
Cho
giấm riêng có hai
Mười
bảy năo khiến chết
Bí-sô già
Lan-nhă
Nặng,
nhẹ tùy việc biết
+ Thế nào là sự việc
nhà tắm ?
- Lúc bấy giờ đức
Thế Tôn ở nơi rừng Khoáng-dă. Khi ấy, có một
Bí-sô khất thực, được một nhà Cư sĩ
đắc ư, thường thường Bí-sô đến nhà
v́ họ nói pháp diệu, khiến Cư sĩ kia sanh tâm kính
tín rồi thọ Tam quy và năm Học xứ. Sau một
thời gian, Bí-sô lại đến nhà v́ họ nói bảy
việc để có được phước nghiệp.
Cư
sĩ bạch rằng:
-
Thánh giả! Con muốn v́ Tăng làm việc hữu y
phước nghiệp.
-
Tốt lắm! Bí-sô trả lời. Đó là việc nên làm.
Cư
sĩ thưa:
-
Thánh giả! Như vậy con nên làm việc ǵ đây ? .
-
Hiện nay Tăng không có cái nhà tắm, Bí-sô nói, đó là
việc nên làm.
Bạch
Thánh giả:
-
Con có tài vật mà không có người coi ngó đôn
đốc việc này.
Thánh
giả trả lời:
-
Tôi nhận trách nhiệm coi ngó đôn đốc làm
phước nghiệp này cho.
-
Được như vậy rất tốt. - Cư sĩ
vui mừng thưa.
Khi
ấy Cư sĩ đem nhiều vật tư đến
để xây dựng nhà tắm. Bí-sô liền bắt tay vào
việc tu tạo. Lúc này, trong rừng Khoáng-dă có tiết
hội lớn, bao nhiêu người làm công vui chơi không
đến. Nôn nóng, Bí-sô kia triệu họ đến
hỏi:
-
Hiền thủ! Tại sao hôm nay các vị không đến
làm ?
-
Bạch Thánh giả! Hôm nay mọi người đến
vui mừng đại tiết hội, do vậy mà không
đến.
Bí-sô
hỏi:
-
Hiền thủ! Người có phước họ vui
mừng tiết hội, các vị là người cần lao
động để sống, sao lại vui mừng
với tiết hội để làm ǵ ? Các vị
đến làm tôi sẽ trả gấp đôi theo giá
thường lệ.
-
Kính thưa Thánh giả! Các người có phước kia
thường v́ chúng tôi hoan hỷ mở tiết hội.
Chúng tôi là người đem sức làm thuê, đây là
một diệp may cho chúng tôi, dù có trả giá bằng hai
lần tiền, chúng tôi cũng không thể làm. Đoàn
người làm thuê nói như vậy rồi ra về.
Vào
thời gian ấy, Cư sĩ kia khởi lên ư nghĩ: “Nay
ta đến xem, coi thử việc phước nghiệp
đă làm đến đâu”. Sáng sớm hôm đó đến
xem th́ thấy chưa làm ǵ cả. Cư sĩ đến
chỗ Bí-sô phụ trách, kính lễ rồi thưa:
-
Bạch Thánh giả! Tại sao hôm nay người làm thuê
không làm ?
Bí-sô
bảo với Cư sĩ:
-
Họ không chịu làm.
-
Tại sao vậy ? - Cứ sĩ hỏi.
Bí-sô
đáp lời:
-
Người làm thuê nói: Hôm nay người đời cùng
nhau vui mừng đại hội nên họ không thể làm.
Cư
sĩ nói:
-
Người đến làm thuê đâu có dự đại
tiết hội, có lẽ Thánh giả không nói rơ giá cả nên
họ không làm ?
-
Tôi đă trả bằng hai lần giá cả thường
lệ mà họ không chịu làm. Họ nói: “Các người
có phước thường v́ họ mở đại
hội để vui mừng, chúng tôi là người
kiếm ăn, đây là một cơ hội may cho chúng tôi,
dù trả giá bằng hai lần cũng không thể làm”. -
Bí-sô tŕnh bày rơ như vậy.
Cư
sĩ bèn nói:
-
Thưa Thánh giả! Con làm việc phước này không v́
tự tấm thân, không v́ thân thuộc, lành thay! Thánh giả
v́ con, trợ giúp để công việc được thành
tựu, đừng để khiến bị phí phạm
thiếu sót.
Lúc
bấy giờ, Bí-sô ấy đem vấn đề bạch
Phật. Phật dạy:
-
Công việc chưa thành ấy nên khiến các Bí-sô trợ
giúp vào việc tu tạo này.
Khi
ấy, Bí-sô vâng lời đức Thế Tôn dạy, cùng
nhau trợ giúp công việc xây cất nhà tắm đó. Các
Bí-sô quăng chuyền gạch cho nhau. V́ vậy sẩy tay,
nên viên gạch rớt xuống, đập trúng đầu
vị Bí-sô ở bên dưới, gây ra chấn thương
dẫn đến cái chết. Đau buồn các Bí-sô ḷng
cứ ray rứt, hối hận suy nghĩ và nói Các Cụ
Thọ! Vị Bí-sô khất thực này đa sự xây
cất này nọ, tự chuốt lấy khổ sở cho
ḿnh, rồi lại đem đến cái chết cho
đồng phạm hạnh của chúng ta, thật là
đáng thương tiếc! Hơn nữa! Đâu chẳng
phải do việc này mà chúng ta cũng phạm
Ba-la-thị-ca tội.
Khi
ấy các Bí-sô đem nhơn duyên này bạch đầy
đủ với đức Phật, Phật dạy:
-
Trong vấn đề này, các Bí-sô đều không phạm.
Xong, các Bí-sô không nên quăng chuyền gặch như vậy
mà nên chao tay cho nhau. Nếu viên gạch bị bể th́ báo
cho vị kia biết rồi mới trao. Không như vậy
th́ phạm tội Việt Pháp.
Phật
dạy:
-
Nên tiếp tay vào việc xây cất.
Bí-sô
làm suốt ngày. Các Bà-la-môn, Cư sĩ... đều sanh
cơ hiềm dị nghị:
-
Tại sao các Bí-sô suốt ngày làm việc như kẻ làm
thuê.
Do
có cơ hiềm, Bí-sô đem việc ấy bạch
Phật, đức Phật dạy:
-
Không nên làm việc suốt ngày, nên làm việc nửa ngày mà
thôi.
Khi
ấy các Bí-sô làm việc dưới nắng gay gắt sau
giữa ngày mùa Hạ và dưới sự lạnh buốt
trước giữa trưa của mùa Đông. Đức
Phật dạy:
-
Không nên làm như vậy mà nên làm sau giờ ngọ của
khí lạnh mùa Đông và trước giờ ngọ của
sức nóng mùa Hạ.
Các
Bí-sô đến giờ ăn mới nghỉ việc, bùn
đất nhớp ḿnh bèn đi khất thực, những
người không có ḷng tin thấy vậy cười
nhạo:
-
Thánh giả! Các ông làm việc quá hơn người làm thuê
để sống. Người làm thuê c̣n nghỉ khi
chưa đến giờ ăn, các ông đến giờ
ăn mới nghỉ.
Các
Bí-sô đem nhơn duyên ấy bạch đầy đủ
lên đức Phật. Đức Phật dạy:
-
Lượng tính công việc ấy cho chuẩn theo ngày, nên
nghỉ sớm. Trước khi đi khất thực
cần phải sửa soạn y áo dung nghi đàng hoàng
mới được đi. Nếu Tăng sai đi
thọ trai cũng sửa soạn trước khi đi
đến nhà thí chủ cúng cơm.
Như
lời dạy của đức Thế Tôn: “Phải xem sét
lại y bát, oai nghi rồi mới đi khuất thực
hoặc đến nhà thí chủ thọ trai”. Các Bí-sô không
biết thời gian chuẩn bị này là bao lâu trước
khi đi ?. Đức Phật dạy:
-
Trước, là thời gian đủ để rửa tay,
rửa chân và rửa b́nh bát. Như vậy tức là
thời gian chuẩn bị.
Phàm
các Bí-sô đảm nhiệm công việc doanh tạo, ta nay v́
các Bí-sô nói rơ trách nhiệm phải thực hiện như
sau:
-
Sáng sớm phải chuẩn bị thức ăn tiểu
thực cho các người làm, sau giờ ngọ phải t́m
nước phi thời tương và dầu thoa chân tay.
Nếu
vị nào có trách nhiệm mà không áp dụng như vậy
phạm tội Việt Pháp. Như vậy gọi là
việc làm nhà tắm.
CĂN BẢN
THUYẾT NHẤT THIẾT HỮU BỘ TỲ-NẠI-DA
QUYỂN 7 - (hết)